jungkook.jimin.taehyung

2.7K 185 97
                                        

"Jiminie, em vào được chứ?"

"Ừm."

Jimin ngồi trên giường, nhìn đứa em út rụt rè như trẻ con mắc lỗi từ từ tiến về phía mình, em không lộ ra bất cứ biểu cảm nào, chỉ bắn cho nó ánh mắt dò xét và điều đó càng làm Jungkook bất an hơn bao giờ hết.

Đã ba ngày rồi Jimin không nói chuyện với nó, dù nó có cố gắng bao nhiêu cũng không thể khiến cho em mở lời dù chỉ một câu. Thế nhưng hôm nay ngay vào lúc Jungkook vừa từ phòng gym trở về lại nhận được tin nhắn muốn nói chuyện của em, tuy vậy nó không thấy vui hay nhẹ nhõm hơn là bao nhiêu.

Có lẽ em đã biết rồi, khốn khiếp.

"Anh không nghĩ em lại có hứng thú với chuyện tình cảm của một người bạn cũ lâu ngày không gặp như thế đấy, Jungkook."

"Em không hiểu anh đang nói gì." – Tránh ánh nhìn từ em, nó vờ như thật sự không hiểu tuy rằng trong lòng đã tường tận. – "Có vẻ Jimin đang hiểu lầm em thì phải."

"Phải rồi, lúc nào cũng chỉ có anh hiểu lầm em thôi, em chưa từng làm gì sai, tất cả là do anh hiểu lầm đúng chứ?"

"..."

"Cố gắng khiến cho người yêu của anh quay về với người yêu cũ của cô ấy, là do anh hiểu lầm em thôi, đúng chứ? Jeon Jungkook?"

"Em thật sự đã làm vậy phải không?"

Jungkook im lặng thay cho lời thừa nhận, nó quay mặt đi, không dám nhìn thẳng vào người lớn hơn, cảm thấy nặng nề như có ai đó đã buộc một tảng đá  vào trái tim mình, đến thở thôi cũng đã quá khó khăn.

Jimin nắm chặt lấy một góc chăn, như muốn nghiền nát nó trong tay, mắt em đã đỏ hồng và ướt, nhưng không có bất kì giọt nước mắt nào chảy ra, lúc bấy giờ lửa giận trong em cũng đã dần nguội lạnh, thay vào đó là nỗi đau đớn do sự thất vọng đến cùng cực với những gì mà Jungkook đã làm. Đây không phải là Jungkook mà em biết nữa rồi.

Đứa trẻ ngây thơ, thành thật, sẽ luôn nở một nụ cười non nớt và hạnh phúc khi ở bên cạnh các anh, ánh mắt trong sạch không vương một chút toan tính, vướng bận nào của năm tháng, Jungkook bây giờ đã không phải là em ấy nữa rồi.

Em nhìn người đàn ông trước mặt, vẻ phiền muộn không thể nào giải tỏa và đôi mắt đậm quầng thâm đầy mệt mỏi, trưởng thành và nam tính như thế, nhưng lại khiến cho em cảm thấy xa lạ biết bao.

Vẫn là Jungkook, vẫn là gương mặt đẹp như tượng tạc ấy, vẫn là đôi mắt to tròn đen láy, những thứ em từng rất yêu, thế mà giờ đây lại khiến cho em phải nghi ngại dè chừng.

"Phải." – Jungkook lạnh lùng tiến tới gần hơn với Jimin, bàn tay to lớn lần xuống cổ chân trắng nõn, nơi có vết bầm tím trông đến là đau mắt do chấn thương khi tập nhảy của em. – "Nếu ả ta yêu anh, sẽ bởi vì một tác động nhỏ từ em mà đá anh để quay về với người yêu cũ sao? Anh nghĩ kĩ xem, bé cưng?"

"Anh vất vả tìm người thật lòng yêu anh, vậy cớ gì phải giữ lại một kẻ dối trá, ở cạnh anh nhưng chỉ nhớ về thằng đàn ông khác? Em chỉ đang giúp anh thôi."

"Cảm.ơn.lòng.tốt.của.em."

Jimin nghiến răng phát ra từng từ, muốn rụt chân lại nhưng người kia lại xem như không có chuyện gì mà tăng lực siết ở tay mình, không cho em có cơ hội phản kháng.

Bạn đã đọc hết các phần đã được đăng tải.

⏰ Cập nhật Lần cuối: Apr 13, 2022 ⏰

Thêm truyện này vào Thư viện của bạn để nhận thông báo chương mới!

em | vminkook Nơi câu chuyện tồn tại. Hãy khám phá bây giờ