Ngoại truyện🏖️: Du lịch.

11.5K 428 73
                                    

Ngoại truyện: Du lịch.

Từ năm hai lên năm ba đại học chắc chắn là hai năm có ý nghĩa nhất đối với Hạ Triêm, cậu thi đấu từ cấp thành phố lên cấp tỉnh, cuối cùng cũng được xuất hiện trên TV, có thể nói là vinh quang vô cùng. Lên năm ba được nhất trí bầu làm chủ tịch mới, dẫn dắt cả CLB hip-hop trở nên nổi tiếng.

Đặc biệt là năm nay vừa tạo được đột phá trong sự nghiệp vừa thành công trong học tập. Sau khi thi tiếng anh cấp 4 vào cuối năm hai, đến cuối năm ba cuối cùng cậu cũng lọt vào top 10.

Từ Vi Trần đã hứa với cậu, chỉ cần cậu lọt top kỳ thi cuối kỳ anh sẽ dẫn cậu đi biển chơi, và bây giờ là lúc anh thực hiện lời hứa.

Hạ Triêm rất hưng phấn, cậu lớn thế này rồi nhưng đây là lần đầu tiên cậu được đi biển, cậu đã chuẩn bị xong mọi thứ từ một tuần trước và bay đến Thanh Đảo với Từ Vi Trần.

Thành phố du lịch biển khác với thành phố thương mại, không khí ở đây dường như chậm hơn, chạng vạng giữa hè phố phường tấp nập người qua lại, gió biển hơi nước mơn man trên mặt làm cho người ta sảng khoái tinh thần.

Bên lề đường có người mang dép lào, mặc áo thun, quần xà lỏn rộng xếp hàng mua bia, tay cầm bia tay cầm cả bó xiên nướng. Kế bên quầy thịt nướng là xiên que, ông chú lớn tuổi vén áo lên cao lộ cái bụng bia to tướng, vừa nâng ly bia size khủng vừa nói chuyện rôm rả với những người xung quanh.

Hạ Triêm thích bầu không khí này, mỗi một thành phố dưới nền văn minh hiện đại ngày càng trở nên giống nhau, bầu không khí thoải mái thế này cảm giác đã lâu rồi không được gặp.

Họ đến khách sạn để hành lý trước, Hạ Triêm vội vàng muốn đi xem biển.

Ngắm hoàng hôn trên bờ biển càng rung động hơn nhiều khi ngắm từ các tòa nhà cao tầng. Nó giống với những gì được miêu tả trong sách giáo khoa, chỉ vừa lơ mắt đi thôi thì màu ráng chiều đã ít đi một ít, nó không lặn xuống từ từ mà tựa như biến mất khi thừa dịp người ta không chú ý.

Hạ Triêm nắm tay Từ Vi Trần đi chân trần trên bờ cát, cùng tận hưởng cảm giác tuyệt vời khi lạc vào một bức tranh sơn dầu.

Từng đợt gió biển thổi qua làm tung mái tóc trước trán của Hạ Triêm. Từ khi thi tiếng anh cấp 4 xong đã lâu cậu không có cảm giác thư thái thế này, hoàn toàn buông hết áp lực, chỉ chuyên tâm hưởng thụ tay nắm tay và gió mát.

Từ Vi Trần vẫn sơ mi, quần tây giày da như cũ, ngay cả cà vạt cũng thắt rất ngay ngắn. Hạ Triêm thấy bực mình đưa tay quen đường quen nẻo tháo cà vạt anh xuống.

Từ Vi Trần bày vẻ mặt khó xử, "Hạ Triêm Triêm, đang ở bên ngoài."

Hạ Triêm bị anh chọc cho cười, "Từ Vi Trần, anh nói như thể anh để ý đang ở ngoài lắm vậy."

Từ Vi Trần im lặng, chỉ mỉm cười với cậu. Hạ Triêm tháo cà vạt nhét vào trong túi, thuận thế ghé vào tai anh hỏi: "Ra ngoài chơi không mặc thoải mái chút được hả? Anh làm thầy ở trường còn chưa đủ sao?"

Từ Vi Trần vẫn im lặng, Hạ Triêm còn tưởng anh giận, nhớ lại xem mình có nói câu nào sai không thì Từ Vi Trần xoay người Hạ Triêm ba mươi độ theo chiều kim đồng hồ, chỉ vào một tảng đá: "Ở đó có thể."

[DONE❤️‍🔥] DÍNH BỤI TRẦNNơi câu chuyện tồn tại. Hãy khám phá bây giờ