Cái không khí se lạnh của cái cận mùa mưa làm ai cũng phải xuýt xoa, ở miền nam đã lạnh thì huống hồ gì trên miền bắc.
Cũng đã cuối năm, lạnh thì lạnh nhưng mấy ai mà hỏng hóng tết tới.
Tết thì hóng thật, cơ mà đến giờ Bân vẫn chưa về, Xán cứ ngày ngày ngồi trước hiên nhà trông, dạo nay cũng ít đi chơi với mấy đứa nhóc lại.
Phần vì lười, phần vì anh đã lên cơn sốt, cũng phải thôi, mùa này dễ bệnh.
Mà hình như mấy đứa kia là trâu là bò hay sao á, chạy khắp làng chơi đụt nước vậy mà chả đứa nào bị bệnh, Xán nằm không ở nhà cũng sốt.
À đúng rồi, Bân trên đó hỏng biết giờ sao nhỉ, có bị bệnh không, có khỏe không, ăn uống đều độ không, chứ cũng gần ba tuần Bân đi rồi. Xán nhớ chết.
"Xán!! Vào nhà đi con, đã sốt mà còn ngồi trước nhà, hỏng thấy gió thổi phù phù hả, má đứng trong đây còn thấy lạnh ấy"
"À dạ"
Xán vào nhà ngồi, nhưng mà mắt vẫn cứ ngóng ra cửa, cứ chờ cứ đợi mà chả biết khi nào Bân về.
Anh có định viết thư tay lên cho Bân, nhưng mà lại hỏng biết viết gì, lúc người ta mới đi còn làm người ta buồn, gửi thư hỏi thăm đột ngột vậy có kì hong đa.
Ai hỏng thấy kì, chứ anh Xán lại thấy kì.
Thôi thì cũng đành chờ.
Trời cũng bắt đẩu chuyển sang buổi trưa, cái lạnh cũng dịu đi phần nào.
"Ăn cơm nè, để còn uống thuốc nữa"
Con bé Na đi lại vỗ vai anh rồi chỉ vào bếp nói.
Anh cũng gật đầu, nhưng chưa vội đi, Na nó cũng quen cảnh này nên mặc kệ, đi xuống nhà sau ăn trước.
Giờ này cha má đi làm chưa về nữa, chả hiểu sao hôm nay đi hơi muộn, nghe đâu ghé lên huyện làm gì ở trển á.
Xán cuối cùng cũng chịu đứng dậy đi bới cơm ăn, ăn xong rồi lại uống thuốc.
Thế rồi lại tiếp tục ngồi trên ghế chờ, mà chả biết chờ cái gì nữa, ngày nào cũng ngóng mà ai kia có về đâu.
Từ cổng bỗng có chiếc xe chạy vào.
Ờ, cha má về rồi.
Má nhìn Xán ngồi bần thần rồi lại nhìn lên cái đồng hồ, bà khều vai anh.
"Đi ngủ trưa đi"
Anh cũng dạ dạ vâng vâng, đi lại bộ li văng nằm, kê đầu lên cái gối rồi vẫn chưa chịu nhắm mắt, lâu lâu lại cứ nhìn ra cửa.
Mãi anh mới chịu nhắm mắt đánh giấc nồng.
Chiều.
Chắc cũng phần bệnh mệt nên Xán ngủ đến tận ba giờ chiều mới chịu dậy. Nhìn cái mặt vậy là hỏng ai dám bắt chuyện rồi.
Đi rửa mặt rồi lại lên nhà trước ngồi nữa.
Từ cái lúc mà anh bệnh tới giờ là cuộc sống cứ như cái vòng tuần hoàn vậy, cứ lập đi lập lại mà hầu như chả có điểm dừng, chán chết.
BẠN ĐANG ĐỌC
Chanchang | Ghét
RomancePhương Xán với Chương Bân ghét nhau thì cả xóm này ai mà hỏng biết
