Chap 19

675 51 0
                                        

Hắn sau khi bị bắt đầu gọi cho Quang Trung rồi những người anh em mà anh thân nhưng chẳng ai biết anh đang ở đâu làm gì. Ngày cả Quang Trung gọi cho trợ lý và quản lý của anh cũng không thể biết anh đang ở đâu

" Em đừng có lo lắng, anh ấy hay như vậy lắm, nếu em block thì anh ấy không sao đâu tại mỗi lần như này anh mà lắm phiền là anh ấy block hết "

" Vâng " - nghe Quang Trung nói vậy hắn cũng chỉ biết vâng thôi chữ nói gì nữa

" Thôi anh tắt máy đây, có gì anh gọi lạic cho, à mà chẳng anh Tú đang ở cùng Tú Voi và anh Sinh hay sao ý anh gọi cho 2 người ấy mà toàn thấy mày bận, chẳng hiểu đang nói chuyện với ai "

" Em cũng không gọi được cho 2 người đấy, thế thôi anh làm gì thì làm đi em tắt máy đây "

" Uhm bye bye "

Hắn vừa tắt máy xong thì thở dài một hơi, giờ này anh có thể đi đâu được chữ? Liếc mắt sang bên đồng hồ trên tường thì bây giờ đã hơn 9h tối rồi

Bỗng hắn nhận được điện thoại của Song Luân, hắn như vớ được vàng mà vội vàng nghe máy

" Alo, anh Sinh! Anh có biết.. "

" Giờ anh gửi địa chỉ nhà Tú cho mày, mày đến đó đón thằng Tú về nha? "

" Em đến ngay! "

Hắn ngay lập tức đừng giận rồi lao xe như bay đến nơi mà Song Luân gửi. Vừa đến nói hắn đã được Song Luân mở cửa cho rồi, đi vào trong thì thấy con mèo nhà mình đang nằm ngủ ngon lành ở trên sofa

" Em đưa anh ấy về đây? "

" Ai cho!! Bỏ ra!! Đi ra!! "

Hắn định vế anh lên thì bị Anh Tú đẩy ra, Song Luân thấy thế thì hoảng hốt kéo cậu lại

" Bé ơi, em làm gì vậy? "

" Hôm nay em muốn ở với Tú cơ, em muốn uống với Tú, thằng kia dậy!! Dậy!! Dậy uống tiếp, uống nữa, không say không về!! Hôm nay là ngày vui, phải uống!!! Uống!! "

Anh cũng vì lời hét này mà mơ hồ tỉnh dậy, anh cũng hơi tỉnh một chút rồi nhưng không đáng kể...

" Vui hả??? Vui thì phải uống!!! Uống!! "

" Tú ơi, tao với anh Sinh hẹn hò rồi "

" Cái này vui!! Vui!! Mà vui thì phải uống!! Uống!! "

Hắn thấy anh tỉnh thì cứ tưởng anh sẽ ngoan ngoãn cùng hắn ra về nhưng không, tất cả chỉ là hắn tưởng thôi. Hắn với Song Luân chỉ biết đưa đôi mắt bất lực nhìn nhau

Nhà Anh Tú có rượu gì bia gì đều được 2 con sâu rượu này mang ra hết, có cản cỡ nào cũng không chịu mãi đến khi không uống được nữa thì 2 người mới dừng lại

" Bọn em về đây "

" Về đi, về đi!! " - Song Luân đuổi không khác gì đuổi tà luôn

Trên xuống đường đi anh không ngủ anh cứ ngồi nhìn ra cửa sổ, hắn thấy vậy cũng không nói gì. Hắn thấy anh kéo kính xe xuống khá, hắn sợ anh trùng giờ nên kéo lên. Giờ đã là 2h đêm, giờ ngoài trời cũng hơi hơi lạnh, thời tiết mát mát trong người có sẵn rượu nên anh nhanh chóng chìm vào giấu ngủ

/ 𝑯𝒊𝒆𝒖𝒕𝒖𝒔 / 𝑿𝟐 𝑺𝒖̛̣ 𝒀𝒆̂𝒖 𝑬𝒎 Nơi câu chuyện tồn tại. Hãy khám phá bây giờ