Mặc dù có buồn có vui nhưng vui vẫn nhiều hơn nên Isaac là anh cả đã rủ mọi người đi ăn. Cuối cùng chỉ có 10 người đồng ý, mấy người khác thì đã mệt rồi hoặc phải về nghĩ vì mai vẫn còn lịch
" Atus "
Cả nhóm vừa nói vừa vui vẻ ra khỏi trường quay đang định ngồi lên xe thì anh nghe thấy một giọng nói vừa quen thuộc vừa xa lạ. Anh từ từ quay ra nơi phát ra âm thanh thì nhìn thấy người đó, người đã để lại vết sẹo trong tim anh rồi rời đi - Trần Tùng Anh
" Tặng em, em đi quay có mệt không? "
Bó hoa vừa được chìa ra đã bị Dương Domic ném ngay xuống dưới đất, cậu tức giận túm lần cổ áo của gã ta
" Mày còn dám đến tìm anh ấy hả "
Mọi người chẳng ai chạy vào ngăn cản cả vì những người biết chuyện thì thấy gã xứng đáng còn những người không biết gì thì chỉ biết đứng im. Anh thấy vậy thì nhẹ nhàng gỡ tay cậu ra rồi lôi cậu đứng sau lưng mình. Đây là chuyện giữa anh và gã, có đánh thì cũng phải để anh đánh
" Tôi đi quay không mệt, cảm ơn lời hỏi thăm nếu không còn gì nữa tôi xin phép "
Anh định xoay người cùng mọi người rời đi nhưng bị gã ta kéo lại
" Anh biết, chắc bây giờ em cùng mệt rồi nhưng chúng ta nói chuyện một tí được không? "
Hắn từ nãy giờ đứng quan sát không nói gì nhưng gương mặt đã đen xì rồi, thấy gã nằm lấy cổ tay thì liền tức giận bước đến hất tay gã ra
" Đừng có mà đụng vào người anh ấy "
" Cậu là ai mà xen vào? "
" Tôi là bạn trai của anh ấy, vậy anh là ai? "
Anh nghe xong thì cứng đờ trước màn giới thiệu của hắn nhưng cũng không thấy khó chịu, trong lòng ngược lại, lại có chút vui mừng
" Anh Tú? Điều cậu ta nói có phải sự thật không? "
" Tin hay không thì tùy anh, đi ăn thôi mọi người "
Anh nhẹ nhàng nằm lấy tay hắn rồi cùng hắn đi ra xe để đi ăn. Mọi người thấy vậy thì cũng bỏ đi, Dương Domic thì có Quang Hùng kéo đi nhưng Isaac thì không có ai kéo cũng không có ai ngăn, ngược lại có người thầm ủng hộ ý
" Tôi nhất đừng có mà xuất hiện trước mặt nó, lần này tôi sẽ không để yên nữa đâu "
Gã nhìn cả nhóm rời đi mà chỉ tặc lưỡi một cái rồi lái xe rồi đi, xem ra đêm nay gã ngồi trên xe chờ anh là phí một đêm rồi
Trên xe anh với hắn không nói gì, cả hai chọn cách im lặng. Dừng xe ở đèn đỏ, hắn liền quay sang nhìn anh, hắn không thấy sự khác lạ gì trên gương mặt anh cả, anh vẫn bình thường như thể không có chuyện gì xảy ra
" Mình vẫn đi ăn chữ? "
" Tôi đói lắm rồi đây này, em định bỏ đói át chủ bài à? "
" Anh ổn chữ? "
Hắn thấy anh cười nói như bình thường thì càng lo hơn, thà anh khóc lóc rồi buồn bã hắn mới bớt lo. Anh nghe hắn hỏi vậy thì nụ cười trên môi có hơi khựng lại nhưng rồi lại nở một nụ cười như bình thường
BẠN ĐANG ĐỌC
/ 𝑯𝒊𝒆𝒖𝒕𝒖𝒔 / 𝑿𝟐 𝑺𝒖̛̣ 𝒀𝒆̂𝒖 𝑬𝒎
RomansaTất cả chỉ là tưởng tượng của tác giả, hoàn toàn không có thật 🫰🫰🫰🫰 Bộ này mình viết giống với chương trình đến 70-80 %, mình sẽ thay đổi vài chi tiết cho hợp với chuyện
