Chap 45

498 43 1
                                        

Anh với hắn ôm nhau ngủ đến gần chiều thì mới dậy, hôm nay cả hai tính là sẽ về thăm bố mẹ hắn. Nên vừa tỉnh dậy cả 2 ăn qua loa để còn về thưởng thức những món mẹ hắn nấu

" Cháu chào cô chú "

Anh vừa xuống xe đã vui vẻ chạy vào nhà rồi, mặc kệ hắn đi sau xách một đồng đồ anh mua cho bố mẹ hắn

" Aaaaa anh Hiếu "

Anh vừa bước vào thì thấy mẹ hắn đang ngồi nói chuyện với một cô gái nào đó, chưa kịp chào hỏi thì cô gái đó đã lướt qua anh rồi chạy đến ông lấy hắn. Hắn muốn đẩy ra nhưng do hai tay đang xách đồ nên không đẩy ra được

" Lâu rồi không gặp anh Hiếu, em nhớ anh Hiếu quá "

" Em thả anh ra coi "

Hắn thật sự cảm thấy rất khó chịu với sự thân mật quá mức này, nhìn anh bé với gương mặt nhăn nhó đang nhìn mình mà hắn toát hết cả mồ hôi

" À... đây là..? "

" Chào em, anh tên là Tú người yêu của Hiếu "

" Em chào anh, em là Vân hàng xóm của nhà anh Hiếu, em với anh Hiếu lớn lên cùng nhau nên thân thiết như anh en trong nhà vậy "

" Vậy sao? Rất vui được gặp em "

Anh mặc dù không vui nhưng vẫn giữ một nụ cười tự nhiên, không hề tỏ vẻ khó chịu. Anh cực kì bình tĩnh khiến Vy có chút lúng túng, phản ứng của anh sao khác xa với những gì cô ta tưởng tượng vậy

" Hôm nay bố mẹ Vy đi có việc nên nhờ cho Vy ăn ké một bữa nhà mình, mẹ quên không báo với 2 đứa "

Bà luôn biết Vy dành tình cảm cho con trai mình nhưng bà không nghĩ cô ta sẽ vượt quá giới hạn như vậy. Giờ để cô ta ở lại thì cũng không được mà đuổi về thì cũng không xong vì bà đã chót nhận lời với hàng xóm rồi

" Không sao đâu ạ, càng đông càng vui. Có cái gì cần cháu giúp không ạ "

" Anh chắc bận nên về muộn, em với bác làm xong hết rồi "

" Vậy thì để anh dọn cơm vậy "

" Để em chỉ cho, chắc anh không quen với đồ ở đây nhỉ? "

Cô ta nhiệt tình chỉ dẫn cho anh, cô ta đang muốn khẳng định rằng cô ta mới là người ở đây còn anh chỉ là khách. Một người có IQ cao như anh tất nhiên đã nhận ra nhưng anh vẫn cực kì bình tĩnh, dường như không để lời nói đó vào đầu

" Em đứng đó là gì? Vào dọn cơm "

" Anh Hiếu lái xe từ nãy giờ mệt rồi, anh dọn đi để anh ấy nghỉ ngơi một chút "

" Hay em vào dọn đi, anh đưa người yêu anh lên phòng một tí "

Cô ta chưa kịp từ chối thì hắn đã kéo anh lên phòng mình rồi. Vừa vào phòng anh đã ngay lập tức hất tay hắn ra, hắn thấy vậy thì liền ôm anh nhưng vẫn bị đẩy ra

" Thôi mà anh ơi, tại nó chữ có phải tại em đâu, anh đừng giận em mà "

Anh mặc kệ hắn đang nài nỉ xin lỗi mình mà ngồi lên giường khoanh chân khoanh tay tỏ vẻ giận dỗi, hắn thấy vậy thì mỉm cười vì sự đáng yêu của rồi cũng bước đến dỗ dành nhưng mà dỗ thì ít trêu chọc thì nhiều

/ 𝑯𝒊𝒆𝒖𝒕𝒖𝒔 / 𝑿𝟐 𝑺𝒖̛̣ 𝒀𝒆̂𝒖 𝑬𝒎 Nơi câu chuyện tồn tại. Hãy khám phá bây giờ