đã gần một tháng kể từ đêm tỏ tình định mệnh ấy, mối quan hệ giữa wonwoo và mingyu ngày càng mặn nồng, đúng hệt như một cặp gà bông mới yêu.
mỗi ngày đều đặn kim mingyu sẽ ghé qua chung cư nhà wonwoo để đón cậu đi học, để mặc cho cậu bạn họ kwon cùng nhà phải bắt xe buýt đi học (tại vì crush bạn ý cũng đi xe buýt ấy mà). trước khi vào trường là một cái hôn má. đấy là qua lời kể wonwoo thôi, chứ hôm nào mà chả bị mingyu lừa hôn thêm một cái.
bạn bè xung quanh ai cũng công nhận rằng trông đôi uyên ương này tươi như hoa được tưới, ngày nào cũng rạng rỡ mà bước ra đường.
thế nhưng mà cả hai phải tạm xa nhau vì mingyu có chuyến công tác đến trung quốc, dự tính kéo dài khoảng hai tuần. khi nghe tổng tài thông báo với mình, mặt mày của mèo nhỏ xụ xuống như bánh bao bị nhúng nước, hắn nhìn mà muốn lại gần bắt nạt hai cái má đấy quá.
đàn ông nói là làm, hắn gạt bỏ hết đống deadline trên người cậu, nhấc cậu khỏi vị trí bên cạnh mình sang trong lòng hắn. không thừa một giây, hắn cúi xuống tặng cho cậu một chiếc hôn nhẹ lên bờ môi mỏng vẫn đang mím nhẹ vì chưa kịp tiêu hóa chuyện gì vừa xảy ra.
'phải làm sao đây? anh sẽ nhớ wonwoo lắm'
'bao giờ rảnh nhớ gọi cho em'
mingyu đã rất thành công trong việc ép người tình nhỏ gọi mình là anh, mặc dù đó là điều hiển nhiên nhưng với một người dễ ngại ngùng như người yêu hắn thì việc này thực sự khó khăn. hắn ngày nào cũng phải đè cậu ra hết cắn rồi hôn mới nghe được người yêu nhỏ tuổi hơn gọi mình là anh, vậy mà mèo nhỏ chẳng thương cho hắn gì cả, lần nào cũng dùng măng cụt mèo mà bạo lực với hắn.
thôi thì hắn sẽ cố gắng chịu đựng suốt phần đời còn lại vậy.
'nhỡ anh gọi lúc em không rảnh thì sao?'
'chỉ có anh bận bịu quên gọi cho em thôi'
đáng yêu quá, mingyu cắn nhẹ vào cái má phúng phính hắn nuôi gần một tháng qua.
chết tiệt, jeon wonwoo dễ thương chết mất. mong lúc hắn ở nơi nước ngoài xa xôi sẽ không ai bắt cóc người yêu của hắn.
đôi uyên ương cứ thế anh anh em em đến tận đêm, hôm nay wonwoo đồng ý ở lại ngủ với hắn vì mai hắn phải ra sân bay rồi. cậu muốn tranh thủ một chút để ở gần hắn nhiều hơn, vì cậu sẽ nhớ hắn lắm. thế là hai người một giường, êm ái ôm nhau ngủ, trong lòng đều mong sẽ được ở bên nhau cả ở trong mơ.
cứ thế mà tám tiếng sau, cả hai vậy mà đang vẫy tay chào tạm biệt ở sân bay. cún bự chào người yêu đến sắp rơi nước mắt, bị cậu để ý nên đành vội quay đi. người ta dù gì cũng là người đàn ông của jeon wonwoo, không thể dễ dàng rơi nước mắt được.
nhưng mà, jeon wonwoo cứ cười xinh ôm má hắn rồi dặn dò nữa. hắn hận không thể nhét cậu vào va li mà mang sang trung quốc cùng.
'em ở nhà lúc nào cũng phải nhớ anh nha, nếu em không nhớ anh thì anh đau lòng lắm đó'
đi kèm theo đó là hành động ôm tim cúi xuống nhìn mặt đất, wonwoo thề là đầu hắn mà có tai cún là đảm bảo nó cũng đang cụp xuống.
