Chapter 15 [END]

6.6K 490 259
                                        

Đến màn plot twist của thế kỉ rồi đây :))

—————

Ngay lập tức, Jungkook ngẩng đầu lên nhìn Jimin, cùng lúc đó thì cả Junmi và Somi đang bị thương cũng nhanh chóng chạy lại chỗ anh để xem xét tình hình. Cái siết tay còn trở nên chặt hơn khi nước mắt dần lăn xuống hai bên khoé mi của anh.

"J-Jimin?!" Somi thì thầm gọi tên người lớn hơn.

Jungkook nhìn về phía màn hình thì thấy nhịp tim của người yêu mình ngày càng tăng. Cậu quay lại để nhìn anh, nước mắt đã sớm giàn dụa khắp mặt và cổ người kia. Jungkook rướn người đến và hôn những giọt nước mắt chực rơi trên mặt Jimin, vô cùng cẩn thận để không làm hại đến cơ thể yếu ớt của anh hiện giờ.

"Anh ấy thật dễ thương." Junmi bối rối.

"Thật sự luôn sao? Đây đâu phải lúc, đồ ngốc!" Somi làu bàu trách cứ Junmi.

Jimin từ từ mở mắt mình ra và nhìn xung quanh. Anh không thể thấy gì hết. "J-Jungkook!" Jimin hét lên trong sự hoảng loạn. "Ở đâu? Anh không thấy gì cả!" Nước mắt càng trào ra nhiều hơn khi Jimin hoảng sợ tìm kiếm người yêu trong bóng tối.

"Em đây hyung-"

"Anh không thể thấy gì cả!" Nhịp tim hiển thị trên màn hình ngày càng dồn dập hơn khiến cho Jungkook lo sợ. Junmi đã nhanh chóng chạy đi và tìm bác sĩ.

Cậu người yêu của Jimin tựa lại gần và trao anh một nụ hôn phớt lên môi. "Jungkook?" Người lớn hơn thì thầm. Somi chợt mỉm cười với anh trai mình và Jimin, ngồi xuống bên cạnh Jungkook, chỗ mà Junmi đã ngồi. Nhịp tim của người lớn hơn dần chậm lại khi anh cảm nhận bơ môi ấm áp của Jungkook đang phủ lấy môi mình.

"Anh còn sống sao? Hay đây chỉ là một giấc mơ?" Jimin định đưa tay lên để vuốt ve khuôn mặt ngay trước mắt mình, nhưng cơ thể anh không cho phép điều đó, một cơn đau lan truyền khiến cho Jimin rít khẽ vì đau đớn.

"Baby làm ơn." Jungkook cầu xin người yêu mình đừng trở nên hoảng loạn nữa. Nó khiến tim cậu đau nhói khi phải nhìn Jimin như thế này. Người nhỏ hơn ước rằng những chuyện này đừng có xảy ra.

Bỗng nhiên vị bác sĩ bước vào với Junmi ngay bên cạnh, đến bên giường bệnh của Jimin.

"Park Jimin? Đúng không?" Vị bác sĩ hỏi.

"Vâng." Jimin cười nhưng không nhìn lên người đàn ông trong chiếc áo blouse trắng.

"Tôi rất tiếc khi phải nói rằng có vẻ như vụ tai nạn đã khiến cho đầu cậu chấn thương khá nặng. Và điều đó sẽ hạn chế thị giác của cậu." Những lời đó như những con dao nhọn hoắt ghim vào Jimin, Somi và cả trái tim của Jungkook. Một giọt nước mắt lăn dài trên má cậu, và Junmi gần như ngay lập tức dìu anh trai sinh đôi của mình trong vòng tay.

"Tôi xin lỗi vì thông tin này thưa cậu Park." Jimin lắc đầu mình.

Jungkook đột nhiên cảm thấy choáng váng.

v-trans | pornhub .comNơi câu chuyện tồn tại. Hãy khám phá bây giờ