Chap 22: Giải thích

1.4K 81 2
                                    







Cuối cùng bữa ăn nặng nề cũng tạm xong, Joo Hyun đứng dậy đi vào nhà, ngoài kia có hai người ăn xong cũng lót tót dọn dẹp đi vào sau.

-Seul Gi, chúng ta về thôi.- Joo Hyun nhàn nhạt lên tiếng, tay chỉnh trang lại áo, mặc luôn áo khoát vào.

-Tôi đưa em về.

- Thôi khỏi, tôi có xe, tự về được. - Joo Hyun không quay nhìn, tay bận rộn chải tóc.

-Tôi chuẩn bị xe. -Seul Gi nhìn bóng lưng nàng, rồi lướt mắt nhìn Wen, nhướn mày nhẹ, sau đó đi ra ngoài.

Wen mang gương mặt khổ sở bước đến gần nàng một chút.

- Hyun...

- ...

Nàng không muốn trả lời, mắt lại cay cay, nàng không muốn đến gần cũng không muốn rời xa, lại chẳng biết đó là cảm giác gì? Sáng nay, nếu không phải chứng kiến cảnh người ta ôm nhau, có thể nàng còn cho là một ngày đẹp trời. Cảm giác bây giờ là cái gì đây? Gọi nàng tha thiết như vậy để làm gì?

-Hyun à...- Cảm giác có bàn tay nắm lấy cổ tay mình.

Thoạt đầu Joo Hyun vùng ra, nhưng bàn tay đó nắm chặt quá nàng không thoát được, đành để yên luôn muốn làm gì thì làm đi, quay phắt đi hướng khác, ném cây lược đang chải tóc xuống sàn thật mạnh.

-Nghe Wen nói đi, sáng nay Wen tưởng là em nấu ăn nên mới chạy tới ôm, không ngờ là Seul Gi.

Một lời nói êm dịu truyền đến tai Joo Hyun, mang theo sự hối lỗi và chút uỷ mị. Gì chứ? Dáng nàng và Seul Gi khác nhau hoàn toàn, làm gì có chuyện nhầm lẫn như vậy? Với lại, ai cần cô ta giải thích. Có điều, sự tức giận trong nàng tự nhiên xuôi phần nào. Bởi vì... tưởng mình nên mới ôm, có ý nghĩa gì???

-Tại sáng nay thức dậy cạnh em nên Wen hơi phấn khích một chút, với lại mắt bị cận, bị cận đó, thiệt, bị cận gần ba độ lận, không tin nhìn vào mắt Wen đi, nè, kiểm tra đi.

Ơ vô duyên! Cô cận kệ cô chứ, sao phải nhìn vào mắt cô kiểm tra?

Wen đột ngột đặt hai tay lên vai, xoay người nàng lại đối diện, chiếu theo lẽ bình thường nàng sẽ vung ra, hoặc gay gắt thoát khỏi, nhưng giờ... Không hiểu sao nhũn nhèo như con mèo.

Joo Hyun cố vớt vát chút khí thế bằng cách giữ khuôn mặt lạnh băng.

Bỗng, một vòng tay cuốn nàng vào lòng ai đó, ấm áp, quen thuộc, làn hương gần gũi toả ngập giác quan. Đáng lẽ chống cự, nhưng rồi tiếp tục xuôi theo. Có phải rằng, nàng dạo này đã rất ngoan ngoãn rồi không?

-Wen và Seul Gi chỉ là bạn thân thôi. -Thanh âm vọng xuống từ lồng ngực phập phồng, vang vang bên tai Joo Hyun.

Dù chẳng biết nàng ấy có nghĩ gì không? Có cần nghe không? Nhưng bản thân tự muốn giải thích rõ.

-Bạn thân gì mà thân mật như thế?

Động thái đầu tiên và cũng là câu nói duy nhất của ai đó từ nãy đến giờ... Mang theo một sự uất ức không hề nhẹ. Chính Wen còn như không tin vào tai mình, giống là đang trách móc vậy. Lạ là cái lời trách móc này làm Wen cứng người, sung sướng muốn phát điên lên, nụ cười tươi vẽ lên môi đằm thắm.

[WENRENE H+] "Ăn" em từ cái nhìn đầu tiên (Cover+Edited)Nơi câu chuyện tồn tại. Hãy khám phá bây giờ