i.

1K 66 8
                                        


Xin chào mọi người. Tôi là Ophiuchus Glade, lớn lên với người mẹ bị chứng mất trí nhớ ngắn hạn, và đột ngột biến thành một nàng lọ lem đầy may mắn. Nhưng theo kiểu trở thành công chúa do phụ thân đại nhân là đức vua cơ, chứ chẳng phải tìm được hoàng tử của đời mình. Tất nhiên là tôi thì thích cái thứ hai hơn, nhưng thường thì người ở trong hoàn cảnh này không nên than vãn, đúng là tôi không nên than vãn.

Đi sâu vào quá khứ của tôi một chút nhé. Ít ra thì từ khi còn minh mẫn, một tháng sau khi biết căn bệnh của bà đã chuyển biến sang tình trạng xấu nhất, mẹ đã đưa tôi đến chỗ của người chị gái giàu nứt vách, và tôi sống ở đó ngày qua ngày cho tới khi bà qua đời. Kế đó, bà viết cho tôi một bức thư, tạm nói rằng cha tôi là ông D. Charles, một siêu đại gia nổi tiếng thuộc lớp người "đứng trên đỉnh nhân sinh, từ trên cao nhìn xuống" của đại gia đình Depone. Khi đó, tôi chẳng có ý định đi tìm người cha đã bỏ mình gần hai chục năm trời mà chỉ coi bức thư đó như một di vật của mẹ, một thứ gì đó bà để lại để không cho đứa con gái duy nhất cảm thấy day dứt vì việc không có bố mà thôi. Ai ngờ ông lại đi tìm tôi, mà tìm được ngay trong nháy mắt mới sợ chứ. Như vậy mới nói, người có tiền mà...

Xong. Quay lại thực tại. Nói chung là tôi đã đứng thất thần trước cái cổng nhà Depone được một tiếng rồi, và không còn việc gì làm ngoài hồi tưởng lại quá khứ và kể lại cho mọi người cả. Nói mới nhớ, đám bảo vệ bắt đầu thấy tôi bất thường và đang hằm hè quan sát từng cử chỉ của tôi rồi đấy.

Trong vòng nửa tiếng quan sát và suy ngẫm thì điều duy nhất tôi rút ra được chính là cái dinh thự nhà Depone to-kinh-khủng-khiếp. Xây dựng trên lối kiến trúc Châu Âu, nó được một vị kiến trúc sư khôn lỏi nào đó đánh dấu nơi xây dựng ở một vùng ngoại ô thanh bình, thực sự là một vị trí đắc địa nếu phóng tầm mắt nhìn ra những vùng lân cận. Nơi này nằm ở điểm chính giữa nơi giao thoa của đô thị phồn hoa, cách đó vài dặm về hướng Bắc và đồng cỏ nội một vài dặm nữa về hướng đông. Về kích cỡ thì chỉ có thể nói rằng từ khi thấy nó đến giờ thì đôi chân của tôi vẫn đang bủn rủn và có lẽ sắp không đỡ nổi thân mình cùng cái ba lô sau lưng mất rồi.

.

"Em là ai ?" Một giọng nam làm tôi giật bắn người. Tôi chầm chậm quay lại với gương mặt cười tươi rói đầy gượng gạo, đối diện với người có lẽ là sở hữu căn biệt thự này, một đứa con, hay cháu trai của "bố" chẳng hạn, mà ông ấy có cháu chưa nhỉ.

"O... Ophiuchus Glade !" Tôi đứng bật dậy, suýt chút nữa là đưa tay lên trán chào anh ta. Chết thật, tôi nên nhận là Ophiuchus Depone mới đúng.

Chàng trai này nhìn tôi một hồi, nét mặt đầy suy tư. Chắc anh ta đang lục tìm trong mớ ký ức dài lê thê của mình xem có người nổi tiếng nào tên Ophiuchus tới tìm bàn chuyện công việc hay không, hay ít ra là người giúp việc nào đó tới nhận việc làm hay cái gì từa tựa thế.

Bộp. Túi bánh mì Pháp trên tay anh rơi xuống đất.

"Cuối cùng em cũng tới, anh đã đợi em từ rất lâu." Chàng trai ấy nhìn tôi với ánh mắt lấp lánh, tưởng như phông nền phía sau đang ngập tràn hoa hồng, hào quang phát ra tới chói mắt.

[12CS] TWELVE BROTHERSNơi câu chuyện tồn tại. Hãy khám phá bây giờ