EXTRA 1 [JAYBIN]: Vì hiểu, vì thương.

372 78 2
                                        

"Virus tấn công mạnh vào não và phổi là chủ yếu, trong trường hợp của anh phổi lại nặng hơn, nên là em nghĩ cần kiểm tra kĩ cơ quan hô hấp"

"Nếu vậy kiểm tra luôn bây giờ cũng được, sau đó thì chụp cộng hưởng từ..."

"Sao không chụp cắt lớp ý? Nó nhanh hơn"

"Không được, chụp cắt lớp quá nguy hiểm, anh mà nhiễm tia X em không làm được gì đâu, cũng không thể chắc chắn anh không bị sốc phản vệ"

Jongseong lắc đầu, tay nắm tay anh Hanbin chặt hơn. Thế nhưng anh chỉ nhìn nó, cười hì.

"Vậy thì cộng hưởng từ nhé. Đừng lo, Sunghoon giỏi mảng này mà"

Lời an ủi nhẹ tênh, mà lại có tác dụng.

Buổi xét nghiệm diễn ra không quá khó khăn, mọi thủ tục đều xong một cách nhanh gọn. Trong cả quá trình, Jongseong luôn ở gần Hanbin, thực sự trông bứt rứt đến khó chịu.

Anh cứ bình thản như vậy, nó không biết phải bắt đầu từ đâu.

Đến tận tối muộn, ngay cả khi Hanbin nhắc Jongseong đi ngủ, nó vẫn cứng đầu không muốn đi.

"Vậy thì chờ anh một chút, chúng ta có rất nhiều điều cần nói đấy"

Em cũng vậy.

.

"Anh nói trước đi"

Jongseong chờ đợi một lời giải thích từ Hanbin. Nó muốn hỏi anh thật nhiều, hỏi tình cảm trong anh rốt cuộc là gì, hỏi vì cái gì anh không thể tin em vào lúc đó.

Vì cái gì lại để em đau khổ như vậy.

"Hẳn là Jaeyoon kể với em tất cả rồi nhỉ? Anh thấy thằng bé cứ lấm lét nhìn anh"

"Vâng, cậu ấy kể hết rồi"

"Thôi nào, đừng quạu như thế chứ" - Hanbin bật cười, đôi bàn tay xoa xoa hai bên thái dương cho Jongseong - "Ngày Jungwon ngã xuống, em nhớ chứ?"

"Em nhớ..."

Đó là một ngày kì lạ.

Sương mù phủ kín tầm nhìn, vậy mà nhiệt độ chẳng hạ được bao nhiêu.

Thời điểm đó dịch chưa mạnh như bây giờ, cả bọn chỉ đeo một lớp khẩu trang y tế cùng một lớp khẩu trang vải là đủ an toàn. Jungwon cũng vậy.

Có một ông già ăn xin, rách rưới ngồi bên vệ đường, không thể làm gì hơn ngoài việc chờ chết. Em nhỏ mang đôi mắt đầy nỗi xót xa nhìn người đó. Và rồi không nói không rằng, em đưa người ta chiếc khẩu trang y tế mình đang mang.

"Cháu không có mang dự phòng nên không có khẩu trang sạch 100%, nhưng cháu nghĩ chiếc này cũng đủ sạch đó ạ. Ông đeo đi"

Jungwon vui vẻ đi chơi rồi về nhà, còn kể lại câu chuyện cho mọi người nghe và rồi bị ăn mắng.

"Giúp người là rất tốt, nhất là trong hoàn cảnh này" - Hanbin xoa đầu em - "Nhưng cũng phải chắc chắn bản thân em đã được an toàn trước đã nhé"

Jungwon dạ một tiếng, lại ôm anh cười hì hì, ngọt ngào như kẹo bông. Em nghe lời các anh đi khử trùng, nhưng rồi vô tình phát hiện một điều em chưa bao giờ nghĩ tới.

[SHORTFIC/JAYBIN] OBSESSIONNơi câu chuyện tồn tại. Hãy khám phá bây giờ