Mọi người vốn tưởng rằng Chou Tzuyu đứng ra nói câu đặt cược đã đủ kiêu ngạo rồi. Nhưng không nghĩ đến, lại nhảy ra một người càng ngông cuồng hơn, hay vẫn là một kẻ không muốn sống nữa.
Người đàn ông trung niên nhìn Jeon Jungkook, cảm thấy có vài phần quen mắt, bèn hỏi: "Cậu tên là gì?"
Jeon Jungkook đứng thẳng, hai chân khép lại, anh giơ tay chào người đứng trên bục theo nghi thức quân đội tiêu chuẩn: "Báo cáo, tôi là Jeon Jungkook, sinh viên năm hai Quốc Phòng Đại ngành Khoa học Kĩ thuật máy tính."
Biểu cảm của người đàn ông trung niên khẽ thay đổi, ông đảo mắt nhìn về phía Chou Tzuyu, "Cô bé tên gì?"
Chou Tzuyu bước lên đứng bên cạnh Jeon Jungkook, cũng học theo bộ dáng vừa rồi của anh, nề nếp trả lời: "Báo cáo, tôi tên là Chou Tzuyu, sinh viên năm nhất Quân Y Đại ngành y học lâm sàng."
Một người họ Jeon, một người họ Chou.
Người đàn ông trung niên như nghĩ tới điều gì mà cong miệng nói, "Xem ra tôi khá may mắn đây, hôm nay có thể gặp được hai Thủ khoa tỉnh."
Vẻ mặt của Chou Tzuyu và Jeon Jungkook không thay đổi, cũng không bởi vì câu nói khen ngợi đó mà biểu hiện sự tự mãn.
Người đàn ông trung niên cũng không hỏi thêm gì nữa, chỉ sai binh lính bên dưới, "Cho cô ấy đạn thật."
Cậu binh lính khó xử, nhưng đây là ý của lãnh đạo, quân lệnh như núi nên cậu ta chỉ đành phải tuân theo.
Sau đó, ông trở về chỗ ngồi, sắc mặt của mấy lãnh đạo xung quanh không quá đẹp, nhưng ngại thân phận cao thấp nên cũng không tiện mở miệng.
Quân và Chính từ xưa đến nay không tách rời, bố Kwon Mina và ông ấy mỗi người chiếm một đầu, và cũng là người duy nhất trong những người ở đây có tư cách nói một câu, "Lão Choi này, ông làm như vậy nếu có gì xảy ra thì sợ là khó giải quyết đấy."
"Ông lo lắng rồi." Choi Jisung nhìn về hai người trẻ tuổi ở trường bắn, mặt mày nhiễm một cảm xúc không tên, "Trong căn cứ này, sợ là không có ai có kỹ thuật bắn súng tốt hơn hai người bọn họ đâu."
Đáy mắt ông Kwon tràn đầy kinh ngạc, Choi Jisung dẫn binh rất nghiêm, rất hiếm khi khen ngợi người khác là việc này ai cũng biết.
Nhưng hôm nay, ông ấy đột nhiên liên tục khen hai sinh viên này, đúng là khác thường.
"Ông biết hai sinh viên này sao?" Ông Kwon hỏi.
Choi Jisung sâu xa liếc mắt nhìn ông Kwon, "Chắc ông cũng không còn xa lạ hai nhà Jeon Chou ở Seoul."
"Đây là....con cháu của hai nhà đó sao?"
Choi Jisung "Ừ" một tiếng.
Trong lúc hai người họ nói chuyện thì công tác ở trường bắn đã chuẩn bị xong.
Chou Tzuyu lắp đạn, năm phát đạn đều đã được lên đạn, cô bày ra tư thế bắn súng đã sẵn sàng.
Bộ dáng đó còn có thể làm mẫu để dạy học, động tác không tìm ra điểm sai nào.
Jeon Jungkook dừng lại trước bia ngắm, biểu cảm vân đạm phong khinh (**), không hề sợ hãi và khẩn trương. Đúng như lời anh vừa nói vậy, kiên quyết xác định phát súng của Chou Tzuyu sẽ không làm anh bị thương.
BẠN ĐANG ĐỌC
『𝐓𝐳𝐮𝐤𝐨𝐨𝐤 』; 𝐍ướ𝐜 𝐤𝐨𝐦𝐛𝐮𝐜𝐡𝐚 𝐜𝐡𝐚𝐧𝐡 🍋
RomansaTác giả:Nam Hề Xuyên Thể loại:Ngôn Tình, Sủng Thể loại: Ngôn tình, hiện đại, thanh mai trúc mã, ngọt sủng, nhẹ nhàng, HE Editor: Yumi Số chương: 68 chương Nhân vật chính: Chou Tzuyu, Jeon Jungkook Start: 24/9/2021
