Mean thấy Prem đột nhiên té ngã, hốt hoảng đưa tay ra ôm lấy eo cậu, làm cho cậu tựa vào lòng mình, ánh mắt hung dữ trừng về phía Pinya khiến cô ta không thoải mái nghiêng đầu đi.
"Pinya, cậu cũng hơi quá..."
"Câm miệng!"
Sammy đang muốn nói chuyện liền bị tiếng quát của Pinya dọa cho nín bặt.
Buổi họp lớp cứ thế tan tành trong không khí giương cung bạt kiếm, nếu không phải Pinya là con gái, Mean thật muốn tát cho cô ta một bạt tai!
Gino cũng không vui vẻ gì trước thái độ của vợ mình, vội đưa ánh mắt xin lỗi về phía Mean. Chẳng qua, Mean nào có tâm tình mà nhìn những kẻ đáng ghét này nữa? Người trong ngực khuôn mặt đỏ bừng, trên má giống như có một vết trầy, nhưng do cậu đánh phấn nên cũng không rõ ràng lắm. Hắn đau lòng muốn đỡ Prem dậy, nhưng cho dù cậu đang say thì vẫn còn biết mình là một người đã có chồng, vội tách ra khỏi người Mean.
"Để... tớ tự đi!"
Prem loạng choạng cầm túi xách đi ra ngoài, Mean sợ cậu té ngã nên theo sát phía sau, tay vẫn luôn đưa tới trước phòng khi cậu không cẩn thận bị trượt chân. Hắn lẽ ra phải hỏi thăm cậu nhiều hơn trong khoảng thời gian qua, nhưng lúc ấy thật sự quá bận, cơ nghiệp của gia đình suýt chút nữa không giữ được, vậy nên mới trễ nãi không gọi cho cậu.
Lúc này, hắn sâu sắc hiểu được thế nào là đến chậm một bước, hối hận cả đời.
Nếu hắn tỏ tình sớm hơn... Mới nghĩ tới đó, Prem đột nhiên ngồi xổm xuống bên vệ đường nôn khan mấy tiếng.
"Không sao chứ?"
Mean ngồi xuống bên cạnh, đưa tay vỗ nhẹ lên lưng cậu. Ngày trước làm tiệc tất niên ở nhà một người bạn, cậu cũng uống nhiều thế này, tửu lượng thì kém mà cứ thích học đòi người ta, kết quả phải để hắn cõng ra xe, đưa về tận nơi. Mean có chút nhớ khoảng thời gian đó, lúc Prem còn rất thân cận với hắn.
"Sao tớ lại khổ thế này... hức..."
Prem cảm nhận được sự quan tâm của Mean, không hiểu sao hốc mắt cay xè, tủi thân bắt đầu sụt sịt không ngừng.
"Tớ ghét phải lấy... ọe..."
Lần này chưa nói xong hết câu đã cúi đầu xuống, bởi vì trong bụng vốn dĩ không còn thứ gì khác ngoài rượu cho nên phun ra toàn chất lỏng, mùi rất khó ngửi.
Mean cứng đờ nhìn khuôn mặt tèm nhem nước mắt nước mũi của Prem, có một loại xúc động muốn ôm cậu vào trong ngực, nhưng cuối cùng cánh tay giơ lên chỉ có thể đặt xuống mái tóc mềm mượt, lòng bàn tay khẽ vỗ về như đang dỗ giành một chú cún con.
"Được rồi, đừng khóc nữa"
Prem càng nghe càng khóc nhiều hơn, chỉ là không có la hét ầm ĩ, mà là lẳng lặng rớt nước mắt.
"Tớ không muốn về nhà..."
Khuôn mặt xinh đẹp lúc này vì rượu mà ửng hồng, đôi mắt rưng rưng nước, cộng thêm giọng mũi khàn khàn không rõ làm cho người đối diện thoáng đau lòng. Mean lục trong túi áo khoác tìm khăn giấy, đưa tay bóp mũi Prem rồi lắc lắc mấy cái, giọng trách móc:
BẠN ĐANG ĐỌC
[chuyển ver] [BOUNPREM] Bảo Bối, Em Chạy Không Thoát!
FanficTác giả gốc: Bắp Cải Thể loại: chuyển ver, sinh tử văn, cưới trước yêu sau, H, ngược nhẹ, HE Bố cậu nợ nần chồng chất, đem cậu bán cho một người đàn ông xa lạ làm vợ. Anh nói anh không yêu cậu, vậy vì sao luôn cố chấp giữ cậu bên người ? Bốn năm k...