Namjoon hướng mắt về phía màn hình với những bản nhạc dang dở, thi thoảng nhíu mày đăm chiêu việc gì đó, đôi lúc lại vươn tay với lấy gói sâm để uống cầm sức. Mắt của cậu trũng sâu, da mặt hơi sạm lại do phải làm việc với máy tính quá lâu nhưng bàn tay vẫn thoăn thoắt di chuyển chuột.
Cốc cốc.
"Vào đi." Namjoon gọi với ra ngoài, mắt vẫn dán chặt lên chiếc màn hình vi tính.
Tiếng cửa mở ra và Jimin ngay lập tức chạy đến bên cậu, ve vẩy tờ giấy trên tay với bộ dạng khoái chí.
"Hyung em nhận được lời bài hát cho intro rồi nè. Serendipity, hừm...nãy họ nói nghĩa là gì nhỉ?"
"Một may mắn nào đó mà mình có được dù không chủ đích tìm." Namjoon nhắc bài khi thấy khuôn mặt nhăn nhó của Jimin.
"Đúng rồi, hyung. Không phải từ này hay quá sao? Phát âm hay mà ý nghĩa cũng hay nữa." Jimin phấn khích reo lên. "Nhưng có một thứ em không hiểu trong này, vì sao lại là "Cậu là mốc xanh của tớ" vậy? Nghe kì cục quá!"
"Đó là một loại nấm dùng sản xuất thuốc kháng sinh penicillin, và người ta tình cờ tìm ra nó, không phải là may mắn quá sao?" Namjoon ngả người vào lưng ghế, kiên nhẫn giải thích và bật cười khi thấy phản ứng ngạc nhiên từ Jimin.
"Wow, lãng mạn quá vậy! Nếu có ai nói với em điều này thì chắc em đổ ngay lập tức luôn, sao anh có thể viết được những lời như vậy khi không yêu ai..." Jimin khựng lại, nín thở nhìn Namjoon vì biết mình vừa lỡ lời.
Tuy vậy Namjoon chỉ mỉm cười, đôi mắt khép hờ như để che giấu cảm xúc của riêng mình.
"Vậy nên em phải thể hiện bài hát tốt nhé, khi nào em có lịch thu âm?"
"Ngày mai ạ."
"Làm tốt nhé!" Namjoon động viên rồi ngay lập tức xoay ghế về phía màn hình, cả thân người ngồi thẳng dậy rồi tiếp tục đắm chìm vào màn hình xanh đen nhức mắt, bỏ mặc Jimin đang đứng ngây người ở phía sau.
"Hyung, anh có ổn không?" Jimin ngập ngừng, nheo mắt đánh giá phản ứng của người trước mặt. Mọi thứ trông rất bình thường, bình thường đến kỳ lạ.
"Tạm biệt Jimin, đóng cửa giúp anh nhé!" Namjoon nói, vờ như không nghe thấy câu hỏi của Jimin
Namjoon có ổn không chính bản thân cậu cũng không biết nữa. Chỉ là sau ngày hôm đó, cậu thật sự đã đem nguyên cái hộp gỗ tống vào đám lửa bập bùng và mối quan hệ của hai người cũng đã trở nên tốt hơn, như thể đoạn tình cảm đó chưa từng tồn tại.
Namjoon là RM và Seokjin thì vẫn là Jin, họ vẫn cười đùa thoải mái với nhau trong phòng chờ, chọc ghẹo nhau trước máy quay và thực hiện fan service trước mặt fan. Nhưng họ đã không còn dám nhìn thẳng vào mắt nhau nữa vì giờ đôi mắt họ chỉ còn là một bức màn giả dối, cố che đậy đi sự rỗng tuếch trong tâm hồn của cả hai.
BTS biết điều đó không? Họ biết, nhưng họ lại chọn cách bỏ qua nó vì suy cho cùng, không dễ dàng gì để bỏ chiếc vương miện nặng trĩu trên đầu mình xuống, đặc biệt là khi bạn không chỉ có một mình.
Namjoon ngả đầu về phía sau, nhìn trân trân lên trần nhà đang treo cái đèn chùm đắt đỏ của mình, tự hỏi liệu mình có thật sự cần điều này không? Cậu thật sự mệt mỏi, kể cả khi đứng trên sân khấu cậu vẫn rất mệt mỏi. Cậu không biết mình sẽ cố gượng được đến bao giờ, không biết mình có thể giả vờ được đến bao giờ.
BẠN ĐANG ĐỌC
[NAMJIN] When the countdown is complete...
ФанфикшнKhi chiếc đồng hồ đếm ngược kết thúc, em hứa sẽ quên anh
![[NAMJIN] When the countdown is complete...](https://img.wattpad.com/cover/287674320-64-k980381.jpg)