Chương 21

1.2K 71 2
                                    


Nửa đêm, Vương Dịch đột nhiên bừng tỉnh khỏi giấc mộng. Bên tai là tiếng thở nhẹ nhàng của Châu Thi Vũ , gương mặt cô thoáng hiện lên vẻ kinh ngạc.

Nương ánh trăng từ cửa sổ chiếu vào, cô cẩn thận quan sát người bên gối, vẫn nhìn từ chân tóc đến tận trong chăn, đồng tử cũng không khỏi mở to.

"Châu... Châu Châu ." Vương Dịch nhỏ giọng gọi tên người bên cạnh, hoảng hốt mất mấy giây.

Không phải cô nhân lúc trời tối mà mò vào nhà người ta đó chứ?

Trước kia cũng từng xảy ra tình huống tương tự, chẳng hiểu vì sao mà cô lại đột nhiên đi đến dưới lầu nhà Châu Thi Vũ, như không hề có ý thức, mãi đến khi tỉnh táo lại mới phát hiện mình đã đứng đó thật lâu.

Vương Dịch còn chưa kịp suy nghĩ kĩ thì đầu đã cảm nhận được một trận đau đớn. Những ký ức trong khoảng thời gian này dần hiện lên trong não cô một cách đứt quãng, như một giấc mơ đẹp. Trong mơ, cô có thể thẳng thắn biểu đạt tình yêu của mình với Châu Thi Vũ, có thể gọi chị là vợ, có thể cùng nhau chìm vào giấc ngủ, tỉnh lại vẫn còn ôm lấy đối phương. Mà người đang ngủ say trước mắt, dường như đang nói cho cô biết tất cả những chuyện đó đều không chỉ là một giấc mơ.

Vương Dịch lấy lại tinh thần, cúi đầu hôn lên mái tóc dãi xõa tung trên gối của Châu Thi Vũ.

"Châu Châu , Châu Châu, vợ..." Cô luôn miệng lẩm nhẩm, "của em."

Một đêm mộng đẹp, khi tỉnh dậy, Châu Thi Vũ còn đang chuẩn bị bữa sáng. Cô có thói quen dùng bữa ở nhà, tay nghề nấu ăn tuy không thể xem như quá tốt nhưng những món đơn giản vẫn không phải việc khó.

Vương Dịch lật người, lẳng lặng nhìn Châu Thi Vũ bận rộn tới lui, trong lòng đột nhiên cảm thấy biết ơn vì chứng bệnh kì quặc đột nhiên xuất hiện lần này.

Nếu không phải nhờ nó, có lẽ cô vẫn còn đứng sau lưng yên lặng dõi theo Châu Thi Vũ, nào có cơ hội như bây giờ, chỉ cần mở mắt là có thể nhìn đến bóng dáng bận rộn của chị.

Trong khi Vương Dịch mải mê nghĩ ngợi thì Châu Thi Vũ đã ghé đầu vào trước mặt cô, gọi: "Mau rời giường. Buổi sáng nấu mì trứng, lạnh là không ăn được đâu."

Vương Dịch ngẩn ra, đến khi kịp phản ứng lại thì suy nghĩ đầu tiên chính là không thể để Châu Thi Vũ biết mình đã tỉnh.

"Vợ." Cô lồm cồm ngồi dậy, vừa định nói chuyện lại thấy Châu Thi Vũ dùng mu bàn tay dán lên trán mình.

"Sao trông cứ ngây ngốc là thế nào?" Châu Thi Vũ thuận tay véo mặt Vương Dịch , "Tiểu Vương , qua một đêm mà men say còn chưa hết à?"

Nhắc đến rượu, Vương Dịch lập tức đỏ mặt. Chuyện tối hôm qua cô uống rượu lấy can đảm hôn Châu Thi Vũ vẫn còn sờ sờ ngay trước mắt.

Nhưng mà Châu Thi Vũ rõ ràng biết cô bị bệnh, biết hai người vốn không hề kết hôn, vì sao chị vẫn nhân nhượng để cô tùy hứng muốn làm gì thì làm?

Thôi xem như là chị thương hại cô đi.

Cũng đỡ hơn không có.

Vương Dịch giương mắt nhìn thẳng vào Châu Thi Vũ . Người trong lòng ở ngay bên cạnh, cô như bị mê hoặc, cứ liên tục rướn về phía trước, mãi đến khi môi chạm một cái lên má người thương.

[Thi Tình Họa Dịch] [COVER] Vợ Tôi Đáng Yêu Nhất Quả ĐấtNơi câu chuyện tồn tại. Hãy khám phá bây giờ