Chương 39: Kỳ mẫn cảm

7.1K 503 27
                                    

Edit: Phong Nguyệt

316

"Phương Nghi An..."

Nghe thấy có người gọi tên mình, tôi căng mắt ra nhìn.

Ồ, Cố Văn Tranh về rồi.

Tôi chớp mắt mơ màng nhìn về phía anh, cảm xúc bực bội dường như được xoa dịu, tôi nở nụ cười ngọt ngào.

Ngồi dậy ôm eo Cố Văn Tranh, tôi ngẩng đầu chậm chạp hôn anh.

317

Tôi thay đổi tư thế thoải mái hơn bằng cách ôm anh từ phía sau, vô thức vùi đầu ngửi gáy anh, dưới trạng thái hỗn loạn, bản thân tôi cũng không hiểu mình muốn ngửi cái gì.

Ngửi một hồi mà không thu hoạch được gì, tôi bỗng thấy khó chịu, tức giận cắn tuyến thể anh, bắt đầu quá trình đánh dấu cả đời.

Hừm, cái đuôi trước sướng thì sướng đó, nhưng sao không có mùi gì thế nhỉ?

Thử thêm nhiều lần vẫn không nhiễm mùi, tôi nhào vào lòng Cố Văn Tranh, lầm bầm mắng: "Trên người anh không có mùi."

Cố Văn Tranh sờ tóc tôi, kiên nhẫn hỏi: "Mùi pheromone của em à?"

Bắt lấy từ khoá pheromone, tôi rề rà nhớ tới bản thân không ngửi được mùi pheromone.

Cứ như nhầm đối tượng vậy.

Tôi rầu rĩ vùi đầu vào lòng anh, mút vú phát tiết buồn khổ.

Cố Văn Tranh dung túng nhìn tôi, một tay ôm tôi, một tay dịu dàng xoa đầu tôi.

318

Không biết có phải ảo giác của tôi không, hôm nay Cố Văn Tranh cực kỳ nghe lời, mặc kệ tôi ầm ĩ ra sao, anh cũng đều nhoẻn miệng cười, như rất vui ấy.

Được vuốt ve dịu dàng, tôi híp mắt buồn ngủ, ghé vào lòng anh ngủ mất.

Khi tỉnh lại bên cạnh không có ai, tôi bất mãn bĩu môi, ấm ức tìm người.

Ngước mắt nhìn quanh quất khắp phòng, thấy bóng người ngồi trên bàn sách, tôi bước xuống giường đi về phía đó.

Lúc đến gần, tôi nghe thấy giọng của ai đó, đầu óc không tỉnh táo của tôi hoạt động một hồi mới rút ra được kết luận.

Cố Văn Tranh đang họp qua điện thoại.

Lý trí nói với tôi rằng mình không nên đến quấy rầy.

Nhưng dường như có một loại cảm xúc vô danh nào đó đang kêu gào không cho phép bạn đời phân tán lực chú ý vào lúc này, dù là công việc cũng không được.

Tôi sáp đến dán bên tai Cố Văn Tranh, nhẹ giọng làm nũng: "Muốn chụt chụt."

...

"Cố tổng, anh cảm thấy dự án nào thế nào?"

Nhìn Cố Văn Tranh cắn chặt môi dưới để không phát ra tiếng, tôi không khỏi đắc ý.

Cố tổng của các người không rảnh quan tâm các người đâu.

Nghĩ vậy, tôi lại nhếch miệng cao hơn, lần nữa dời sự chú ý về sự nghiệp mút núm vú.

[2023] Sau khi xuyên sách tôi đè luôn công chính- Diệp Lâm XuyênNơi câu chuyện tồn tại. Hãy khám phá bây giờ