Ngày hôm sau Jongseong phải ra nước ngoài do có lịch trình riêng. Vì thế mà hai hôm liên tục Jungwon chỉ quay những cảnh đơn của cậu.
Lúc trước làm việc với nhiều bạn diễn khác cảm thấy họ không nói chuyện cũng rất tốt. Mỗi người một chỗ việc ai nấy làm. Thế nhưng từ lúc làm việc chung với người kia Jungwon không còn cảm thấy như vậy nữa.
Bất giác đã quen với mấy lời trêu chọc của hắn. Không nghe được sẽ cảm thấy thiếu thiếu không đúng. Tuy hắn đôi khi quá say mê trêu người nhưng cậu lại thấy như vậy rất soái....lẽ nào đây là mị lực của Park ảnh đế?
Nếu sau này Jongseong có người yêu chắc chắn hắn sẽ trêu chọc người ta không tha. Có lẽ đối phương sẽ cam tâm tình nguyện bị trêu chọc.
Jungwon trong đầu tưởng tượng cảm thấy quá đỗi ngọt ngào....bạn nhỏ rúc đầu vào kịch bản tự hỏi mình vừa nghĩ lung tung cái gì. Sao lơ mơ một hồi lại nghĩ tới chuyện đời tư của người ta rồi???
"Jungwon."
"Vâng....đạo diễn?" - Jungwon giật mình đáp.
"Làm gì sai hả? Sao lại chột dạ vậy. Cậu chưa thuộc lời thoại?"
"Không phải....."
"Vậy thì chuẩn bị cảnh sau, vào được rồi."
Ở cảnh này Jungwon chỉ cần thể hiện nét mặt của mình. Là cảnh mà sẽ được cho vào tập gần cuối bộ phim. Khi cậu bạn nhỏ ấy chống chọi lại với căn bệnh của mình. Khi đạo diễn hô lên Jungwon nhanh chóng nhập vai. Đây là cảnh mà cậu cho là khó nhất, bởi vì phải thể hiện rất nhiều cảm xúc.
Lương Trinh Nguyên nằm trên giường bệnh. Một đoàn người đẩy cậu đến phòng phẫu thuật, mặt ai nấy cũng thương xót vì tỉ lệ thành công là rất thấp. Muốn an ủi cậu lại thấy vẻ mặt bình tĩnh lạ thường kia liền không biết nói gì.
Năm ấy dưới sân bóng rổ lần đầu tiên gặp anh ấy. Nào ngờ đó lại là bắt đầu cho những rung động sau này. Từ một lúc nào đó trong lòng đã xuất hiện thật nhiều ước muốn. Muốn người đó ở bên, muốn người đó lúc nào cũng nhìn mình. Trong ánh mắt toàn là mình hiện hữu.
Dù là trái tim này ngừng đập, dù là trời đất không dung cho cậu căn bệnh này cậu vẫn muốn ở cạnh người ấy.
"Phác Tống Tinh, phẫu thuật xong chúng ta đi chơi nhé?"
"Được, đi đâu cũng được."
Lương Trinh Nguyên mỉm cười nhớ lại lời hứa hẹn của người kia. Chỉ cần anh ấy nói được liền tốt. Lúc rơi vào cơn mê man cậu trai ấy vẫn mỉm cười. Trong lòng đã định mình sẽ vượt qua được. Bởi vì có người còn đang đợi cậu.
Nishimura đạo diễn nhập tâm đến mức quên cả hô cut. Lâu không gặp liền thấy Jungwon có bao nhiêu tiến bộ. Lúc trước đã tốt bây giờ còn hơn rất nhiều lần. Cảm xúc nơi ánh mắt thật sự giống một người đang yêu. Làm người ta bị nhập tâm theo cậu. Đắm chìm vào cảm xúc của cậu.
"Jungwon, tôi bầu cho cậu một triệu phiếu tranh cử luôn." - Đạo diễn Riki hăng hái nói.
"Cảm ơn đạo diễn." - Bạn nhỏ Yang cười đến là sáng láng. Tim vẫn còn xao xuyến chưa muốn thoát vai. Cảm giác có một người đợi mình ngọt ngào biết mấy.
BẠN ĐANG ĐỌC
[JAYWON] My Destiny - CV
FanfictieThể loại: Ngọt, sủng, HE, hiện đại, giới giải trí, diễn viên Fic lấy bối cảnh lúc LGBT và hôn nhân giữa nam và nam đã hoàn toàn được chấp nhận, có được sự ủng hộ trên toàn thế giới. *Chuyển ver chưa có sự cho phép của tác giả, xin đừng mang đi nơi k...
![[JAYWON] My Destiny - CV](https://img.wattpad.com/cover/348978513-64-k456487.jpg)