"Mình còn quên gì nữa không nhỉ?" Eunbi nhìn xung quanh phòng một lượt để chắc chắn rằng bản thân đã dọn đủ đồ đạc cần thiết rồi thì mới yên tâm mà gật đầu vài cái.
Nhưng ngay sau đó một chiếc vòng tay được đưa ra trước mặt Eunbi kèm theo câu nói "chị quên cái này nè" đã khiến Eunbi ngạc nhiên kèm theo hoảng loạn mà giật lấy món đồ trên tay người kia.
"Sao em lại có nó?" Không phải tự nhiên mà Eunbi lại hành động vô phép tắc như vậy, chiếc vòng tay này đối với chị là một món kỉ vật vô cùng quan trọng.
"Tôi thấy trong phòng tắm, chị nên cảm ơn đi vì người tìm thấy nó là tôi, nếu là Yena thì có khi nơi mà chị tìm thấy chiếc vòng sẽ là trong lò vi sóng."
"Nhỏ đó dị vậy luôn hả?"
"Tuỳ lúc." Hyewon nhún vai đáp mà không hay biết rằng đâu đó ở ngoài kia Yena đang hắt xì liên tục.
Rồi Hyewon nhìn chằm chằm Eunbi sau đó lại hướng ánh mắt xuống chiếc vòng, đưa một tay lên chạm nhẹ vào nó rồi hỏi, "Cái này hẳn là rất quan trọng với chị nhỉ? Tôi thấy lúc nào chị cũng đeo nó."
"Quan trọng, rất quan trọng, và cảm ơn nhé vì đã giúp tôi tìm thấy nó, giờ thì tôi phải đi rồi, nhớ là đừng có biến cái phòng thành chuồng heo trong lúc tôi đi vắng đấy." Eunbi vội vã đáp rồi cầm vali lên kéo đi.
Dựa theo cái thái độ né tránh đó của Eunbi thì Hyewon có thể chắc chắn rằng món đồ đó chắc hẳn có liên quan đến người mẹ quá cố của chị, nếu Eunbi đã không muốn nói thì Hyewon cũng không ép, nhưng cô chỉ hi vọng rằng một ngày nào đó Eunbi sẽ tin tưởng mà chia sẻ với Hyewon những chuyện này.
"Khoan đi đã!" Eunbi nghe thấy thế liền quay đầu lại thì thấy Hyewon trên tay quơ quơ một chùm chìa khoá rồi tiến lại gần mình, "Tôi có xe, tôi có thể chở chị đi, sẽ đỡ tiền xe buýt."
"Không dám làm phiền em, tôi có thể tự đi được."
"Có gì mà phiền, coi như là đi chơi cho khuây khỏa đi, với cả cảm ơn vì chị đã giúp tôi vụ điểm." Hyewon nói rồi cầm tay Eunbi kéo đi để tránh trường hợp chị sẽ từ chối.
Cũng may hôm nay không có ai ở nhà, nếu không thì không biết tụi kia sẽ bịa ra những chuyện trời ơi đất hỡi gì khi thấy cảnh này, đặc biệt là Yena và Yujin, hai cái mỏ của hai con một vịt một cún đó khiến đầu Eunbi như muốn nổ tung đến nơi rồi.
Ra đến chỗ để xe, Hyewon giúp Eunbi để vali vô cốp rồi cả hai tiến lên ghế đằng trước ngồi, Hyewon ngồi ghế lái còn Eunbi ngồi ghế phụ.
Eunbi đang loay hoay thắt dây an toàn thì đột nhiên nghe tiếng cười khúc khích của người bên cạnh, quay sang thì thấy Hyewon đang nhìn mình cười vô cùng khó hiểu.
"Em cười cái gì?"
"Chị có biết thắt dây an toàn không vậy?"
"Xin lỗi nếu làm Kang tiểu thư đây ngứa mắt nhé," Eunbi thẳng tay cài chặt chốt khoá của dây một cách cọc cằn rồi hắng giọng với Hyewon, "nếu tiểu thư muốn thì tôi sẽ xuống xe ngay đây."
"Cái đó là chị suy diễn chứ tôi không có nói vậy nha~" Hyewon đạp chân ga rồi bắt đầu khởi động xe rời khỏi khuôn viên trường đại học của họ.
