tabako ;

538 55 0
                                        

ngay từ lần gặp đầu tiên, tsukishima đã biết kageyama là một đứa trẻ vô cùng nổi loạn.

trong mắt mọi người, kageyama là một cậu nhóc rất nghiêm chỉnh. ngốc nghếch, ít nói, khuôn mặt bình thường nhìn có vẻ u sầu. tính cách có lẽ thiên về trầm lặng, trong một số chuyện sẽ bảo thủ đến mức cố chấp.

nhưng tóm gọn lại vẫn là mẫu người truyền thống nhỉ? yamaguchi nói với hắn như thế trên đường về nhà.

tsukishima suy nghĩ một lúc rồi lắc đầu. không phải đâu. hắn chỉ vào tai trái mình ra hiệu. cậu không nhìn thấy à?

cậu ta có ba lỗ xỏ khuyên ở đây.

/

tsukishima tự thấy mình là người giỏi quan sát. trong đám đông hắn luôn để bản thân bị bỏ lại phía sau. không xen vào cuộc trò chuyện của mọi người. những ồn ào náo nhiệt xung quanh không liên quan gì đến hắn.

thế nên tsukishima sẽ có rất nhiều thời gian để nhìn thấy những điều nhỏ nhặt người khác thường vô thức bỏ qua.

ví như bên vành tai trái của kageyama luôn treo ba sợi chỉ trắng, nếu đặt thẳng ra chắc sẽ dài chưa đến hai xăng ti mét, bị che khuất đi bởi những lọn tóc mai đen mun. ví như tsukishima từng vô tình cầm nhầm gakuran của cậu rồi tìm thấy một chiếc bật lửa bên trong túi áo và mùi thuốc lá đặc trưng ám lên từng sợi vải.

ví như đến ngã rẽ ở giữa ngã tư, nhóm bốn người năm nhất bọn họ chia tay nhau để trở về nhà, kageyama sẽ luôn đứng yên nhìn tsukishima một lúc lâu bằng vẻ mặt nhu hòa. cậu hơi cong khoé môi, nhưng đôi mắt lại không có ý cười.

kageyama là một con người kỳ lạ. tsukishima nghĩ thế. có lẽ mình nên cách xa cậu ta ra một chút.

nhưng hắn không biết được, ba sợi chỉ trắng trên vành tai kia không biết từ khi nào đã nối dài vô tận, trở thành một sợi dây mỏng manh mà vững chắc, ràng buộc cuộc đời hai người bọn họ lại với nhau.

tsukishima vô tình bắt gặp kageyama trong con hẻm nhỏ gần nhà. đó là một đêm tối mùa thu. hắn rời khỏi nhà bất chấp thời tiết lạnh lẽo bởi vì anh akiteru cứ nài nỉ mãi chuyện muốn uống nước ép trái cây. đèn đường ở khu vực đó đã bị hỏng từ ngày hôm qua. vậy nên khi nghe tiếng nói vọng ra từ đường hẻm, tsukishima đã cố gắng mở căng mắt mà vẫn không nhìn được người đứng trước mặt mình là ai.

tsukishima, tớ đây.

đức vua. tsukishima nói. tối quá. tôi không nhìn thấy gì cả.

người đứng bên trong im lặng một lúc. tsukishima nghe tiếng lách cách của kim loại. vài giây sau đó, một nguồn ánh sáng bật lên le lói. kageyama mang theo đốm lửa nhỏ ấy bước về phía hắn, khuôn mặt và dáng người hiện lên càng lúc càng rõ ràng. đến lúc cách nhau khoảng vài bước nhỏ cậu mới dừng lại, bàn tay giữ bật lửa vẫn lơ lửng giữa không trung. đã thấy được tớ chưa?

được rồi. tsukishima nheo mắt thêm hai lần nữa mới đáp lời. sau đó hỏi thêm, sao cậu lại ở đây?

nhà kageyama cách nơi này một đoạn xa. tsukishima không nghĩ ra được vào giữa đêm muộn lạnh lẽo như thế cậu lại đến đây đứng trong con ngõ tăm tối để làm gì.

tsukikage ; kuchizukeNhững tác phẩm khiến độc giả say mê. Hãy khám phá bây giờ