"e-m em, em thích anh!"
cạch
thanh pháp tay vịn cánh cửa vừa mở ra ngơ người
"h-ả hả?"
"hả?"
minh hiếu và thanh pháp dính chiêu 2 điêu thuyền, xịt keo cứng ngắt
em thì bất ngờ trước thông tin mẫn chi tỏ tình minh hiếu, còn minh hiếu thì bất ngờ trước việc em bất ngờ trước mẫn chi tỏ tình mình !
còn mẫn chi thì dính chiêu 3 alice tại vừa bị thanh pháp bắt gặp vừa bị minh hiếu làm ngơ
"ủa tự nhiên ba đứa đứng nhìn nhau vậy? vô ăn nè bây" bảo khang vừa cầm rổ rau tính ra ban công vẩy rau cho khô thì thấy sáu đôi mắt nhìn trân trân với nhau vội nói
"à ủa hả, ờm dạ không có gì đâu anh khang, em ra hóng mát hoi à" mẫn chi ấp úng, gương mặt cô bây giờ có thể ra so với con khỉ đít đỏ luôn rồi đó? sao mà xấu hổ quá vậy nè trời?
"hì hì có dì đâu hai, em cũng ra hóng gió, trời ơi rau này lặt chưa có xong mà ông cố ơi, dô em lặt cho hết rồi rửa lại nèe" thanh pháp thấy tình hình có vẻ không ổn nên em vội kiếm cớ chừa lại không gian cho hai người kia, dù rằng em thừa nhận tim em có hẫng đi một nhịp khi nghe mẫn chi thổ lộ với minh hiếu, nhưng dù muốn hay không, vẫn phải để hai người giải quyết xong, vì đây là việc riêng của cả hai, em không nên xen vào thì hơn
bảo khang đầu đầy chấm hỏi bị em lôi kéo lại vào trong ngồi lặt rau, sao có nồi lẩu thôi mà làm khổ tôi quá vậy?
ngoài ban công
"à chi, lúc nãy anh-"
"lúc nãy em lỡ miệng thôi ạ, anh hiếu không cần trả lời em đâu" mẫn chi nhanh chóng cướp lời minh hiếu
"không phải, anh chỉ muốn nói rõ, trước tiên thì cảm ơn em đã thích anh"
"và cũng xin lỗi em vì anh không thể chấp nhận lời tỏ tình này được"
hắn dùng hết sự cẩn trọng của mình nói ra để tránh làm tổn thương con gái nhà người ta hết mức có thể
"e-m em" mẫn chi dù đã biết trước kết quả nhưng vẫn không kiềm được cảm xúc trong lòng mình
"không sao em cứ khóc đi, anh chọn nói thẳng với em vì anh không muốn gieo cho em hy vọng, cảm ơn em một lần nữa vì đã thích anh, em là một cô gái tốt, với cương vị là một người anh trong nhóm, anh hy vọng em sau này có thể tìm được người xứng đáng bên cạnh em" minh hiếu mặc dù khuyên con gái nhà người ta khóc nhưng khi người ta khóc thật thì lại chẳng thể làm gì, nói đúng ra là không biết nên làm gì
nếu là bình thường thì hắn đã có thể vỗ vai nhằm an ủi đối phương, nhưng đây biết được đối phương có tình cảm với mình, không thể hành động gieo hy vọng cho người ta được nên hắn chỉ đành khoanh tay đứng yên và chỉ có thể nói những gì trong lòng mình nghĩ ra ngoài cho cô gái trước mặt
BẠN ĐANG ĐỌC
AllKieu/ í a la la
FanfictionThanh Pháp và cuộc sống đại học cùng với mấy anh chồng đẹp trai của em ấy 🎀 Warning: ooc, chuông xe đạp, teencode, chửi bậy
