8 giờ 10 phút sáng
hôm nay là ngày thứ tư trong tuần, thanh pháp không có tiết học buổi sáng nhưng lại có lịch họp của câu lạc bộ vào lúc 9 giờ
em ăn vội tô bún bò được đức duy thức dậy sớm vì có tiết học mua cho rồi nhanh tay thay đồ cũng như soạn đồ dùng để mang theo, từ phòng kí túc xá của em đến phòng họp cách khá xa nếu đi bộ, em thì lại không muốn trải nghiệm cảm giác kinh khủng khi vừa sáng ra đã phải hối hả chạy từ toà C sang toà A, đặc biệt là trong cái thời tiết đang nóng dần lên của sài gòn nữa
vì vậy thanh pháp quyết định đi sớm trước giờ họp 30 phút, em thong thả đi bộ đến nơi họp, lúc đi ngang căn tin còn lượn lờ một vòng mua thêm đồ ăn vặt để tránh bị đói
lên đến nơi là 8 giờ 45 phút, thấy vẫn còn sớm hẳn 15 phút cộng thêm việc mình là người đến sớm nhất nên thanh pháp quyết định nghịch điện thoại một lúc, vừa cầm điện thoại lướt mạng xã hội vừa cầm trên tay chiếc bánh mì ngọt em mua lúc nãy nhâm nhi
không biết em đọc tin tức sốc quá hay coi phải drama gì bể phổi lắm hay sao mà bỗng dưng cổ bị mắc nghẹn, miếng bánh mì tuy mềm những vẫn khá khô để ăn vào bữa sáng vừa vẹn mắc ngay cổ, em không tài nào nuốt xuống được, tay thì liên tục đập khẽ lên ngực và cổ họng với hy vọng nó sẽ đỡ hơn
nhưng đen đủi cho thanh pháp là lúc nãy em chỉ nghĩ đến việc mua bánh chống đói chứ không nghĩ đến việc chống khát, vội nhìn xung quanh để tìm bình nước của phòng thì phát hiện bình đã cạn nước mà chưa ai thay, cái số chó má gì vậy trời ?
đang loay hoay tính chạy ra ngoài thật nhanh để kiếm nước thì bỗng có một chai nước được mở nắp sẵn đặt trước mặt, thanh pháp chưa kịp nhìn đến chủ nhân là ai, chớp vội lấy chai nước mà tu lấy tu để, kệ có là của ai đi chăng nữa, cứu mình trước đi rồi tính sau
sau khi nuốt xuống được "cục" nghẹn ở cổ, em mới thở phào một hơi, thanh pháp ngước nhìn lên xem ai là người đã cứu mình, mắt em trợn to khi thấy được người ấy là ai
"ủa anh hiếu, em chào anh, cảm ơn anh vì chai nước ạ" em khẽ hốt hoảng rồi cảm ơn dù rằng mặt em đang đỏ dần lên vì xấu hổ khi đã để đàn anh thấy một màn như vậy
"aaa quê quá đii mốt không ăn bánh này nữa đâu" thanh pháp thầm nghĩ
"có gì đâu, em có sao không, anh thấy em ho dữ lắm ấy, sao thế mắc nghẹn à, lần sau ăn từ từ thôi nhé" minh hiếu nhìn mặt đứa nhỏ đỏ bừng trước mắt thấy buồn cười nhưng không dám cười sợ em xấu hổ, vừa vỗ lưng nhẹ giúp em vừa cười hiền dặn dò
thanh pháp bỗng cảm nhận được bàn tay đang nhẹ nhàng vuốt lưng mình mới vội nhớ ra, anh hiếu vỗ lưng từ lúc nào vậyyyy
"em đỡ rồi ạ, do bánh khô quá mà em lại quên đem nước á" thanh pháp không đời nào thừa nhận là do mình vừa ăn tô bún bò thơm ngon đức duy mua cho xong liền thấy đói tiếp nên mới mua chiếc bánh này cho minh hiếu nghe đâu ! nghĩ đại cái cớ vô lý đổ thừa cho cái bánh hình tròn nhân socola này đi rồi tính tiếp
BẠN ĐANG ĐỌC
AllKieu/ í a la la
Fiksi PenggemarThanh Pháp và cuộc sống đại học cùng với mấy anh chồng đẹp trai của em ấy 🎀 Warning: ooc, chuông xe đạp, teencode, chửi bậy
