Chap 37 ( Forth's Part)

3.2K 49 52
                                    

Trang cá nhân của Beam

Mọi khi, mỗi lần cậu ta đi đâu, làm gì đều post trạng thái của mình lên Facebook...

Tôi lục lại những trạng thái gần đây, từ tháng trước và tôi thấy vài dòng trạng thái của cậu ta đi uống rượu với mấy tên bác sĩ man rợ, đã được 15 ngày trước...

Beam đã đi học trở lại, tôi cố gắng tìm kiếm sự tha thứ của cậu ấy và tôi muốn mời cậu ấy đi ăn kem. Nhưng cậu ta nói là mặt tôi vẫn còn bị sưng như thế này, ko thể ăn đồ lạnh.... Mặc dù cậu ta nói vậy nhưng tôi vẫn ngoan ngoãn nghe theo "vợ tương lai" của mình ( Haizz, tôi thấy hơi buồn chút ). Sau đó, tôi phóng xe quay trở lại căn hộ, và may mắn thay, Beam đã ko còn giống như cái ngày cậu ấy chở tôi đi nữa.

Đã năm ngày tôi ko gặp cậu ấy, tôi như một tên điên, ngày nào cũng mò vào xem Facebook của cậu ấy...

Tâm trí tôi lúc này, ngoài Beam, Beam, Beam và Beam ra...ko còn thứ gì khác !!!

Cho đến khi tôi nhận ra rằng cảm giác này với Yo không giống nhau. Tôi thích Yo, nhưng chỉ là sự quan tâm đến em ấy. Thực tế, tôi ko biết, mỗi lần em ấy cảm thấy ko vui, tôi đều ở bên cạnh em ấy an ủi. Nhưng Beam lại khác, tôi hoàn toàn có cảm giác khác, mặc dù cậu ấy nói là có thể tự chăm sóc bản thân, ko cần ai phải quan tâm cả. Tôi nhớ lại cái ngày hôm đó cậu ta chống lại mấy tên kia, thực sự là ko nổi mà, nếu tôi và cậu ấy ở bên nhau, tôi e là tôi sẽ ko thể kìm lòng nổi. Cậu ấy cao và dáng người cũng nhỏ, đẹp trai và khá hoàn hảo. Mặc dù ko dễ thương như Yo...nhưng tôi rất thích cậu ấy....Cậu ấy giống thứ gì đó khiến tôi cảm thấy ám ảnh, ko dứt ra được....

Đợi đã....Forth, mày nghĩ cái gì vậy nè !! Mày điên rồi

Tôi cắm mặt vào đống text trên Facebook, hít một hơi dài, bởi nó có thể giúp tôi dịu đi cảm giác hỗn loạn lúc này. Nếu Beam nhìn thấy mặt tôi bây giờ...chắc ko biết nói gì luôn...sau đó tôi cảm thấy thật mất mặt...

"Tôi nhớ cậu..."

Đó thực sự là những gì tôi muốn viết ra, ko quá dài. Sau đó, có khá nhiều nick của các cô gái đến hưởng ứng comment, hỏi rằng tôi đang nhớ ai. Sau đó, có một vài comment của mấy thằng bạn tôi:

"Nếu nhớ thì đến gõ cửa nhà người ta đi"

Mấy thằng đúng là chả tử tế gì mà, tôi nhìn thấy vài comment như thể nhìn thấy điều gì đó lạ vậy, họ viết rằng "điều đó làm tâm trí khá lộn xộn". Tôi nhìn lại, cảm thấy mọi thứ là do tôi mà ra cả, tôi dừng lại, lặng một lúc, ko làm gì. 

Cậu ấy ko online, ko nhìn thấy những gì tôi đã post. Vì vậy, tôi quay lại vào trang cá nhân của cậu ấy lục tìm nhật ký hoạt động. Đã 3 tháng rồi cậu ta ko post gì cả. Cậu ta thật sự rất cẩn thận, ko làm điều gì nhập nhằng cả ( tôi chắc chắn là như vậy ) vì thậm chí có người còn ko được cậu ấy chấp nhận làm gì đó, ví dụ như gửi một bức ảnh vào Facebook của cậu ấy...Tôi định quay trở lại trang của mình thì nhìn thấy 1 bức ảnh

Tại sao tôi chưa từng thấy trước đây nhỉ??

Bức ảnh được chụp ở quán bar, tay tôi đang ôm vòng tay ôm cổ Beam, cậu ấy cũng ôm tôi. Chúng tôi ngồi cùng một chỗ, tay cầm ly rượu. Nó được chụp lúc nào vậy, tôi ko nhớ nữa, tôi chỉ nhớ là khi có nút chụp màn hình điện thoại. Ở dưới bức ảnh của Beam có ghi caption "Mày...cho tao chút thời gian đi!! #forthbeam" 

[TRANS] เดือนเกี้ยวเดือน TWO MOONSNơi câu chuyện tồn tại. Hãy khám phá bây giờ