Chương 30 : Cậu chủ, cậu có phản ứng à?!

99 2 0
                                    


  Dưới ánh nắng chói chang, hai chiếc xe đắt tiền dàn hàng ngang ngay giữa đường.

Tiết mục góp vui trước đó tuyên bố chấm dứt, đây mới là màn thi đấu quan trọng của tổng giám đốc PK phó tổng.

Tuy nói là đại hội thể thao nhân viên, nhưng tại sao tình hình lại trởthành kiểu thi đấu đua xe đậm chất gi­ang hồ giữa tổng giám đốc và phótổng thế này, đám nhân viên cũng tự thấy rất hoang mang.

Chỉ thấy hai người đàn ông cởi áo vest ra, đi tới ô tô của mình.

Ô tô của phó tổng Thư màu đen trang nhã lịch sự, xe thể thao màu bạccủa tổng giám đốc kiêu ngạo phóng khoáng, mui xe mở ra, khí thế càng ápbức.

"Này, đại thiếu gia, mấy câu lúc nãy của cô ấy cậu nghethấy không?". Vào vạch xuất phát, Thư Thành Nhạc nghiêng đầu hỏi ngườingồi trong xe thể thao mui trần, giọng đầy vẻ khiêu khích.

Cậu chủ lườm Thư Thành Nhạc, im lặng không đáp.

"Coi cái mặt như bị người ta ngược đãi dã man của cậu, chắc là nghe thấy. Cậu nói coi giờ cô ấy mong ai thắng hơn?".

"...Chuyện của cô ấy, tôi quyết định". Không tính tới nguyện vọng của cô ta.

"Chưa chắc. Nếu tôi thắng, cô ấy sẽ không làm người hầu của cậu nữa,chuyện cưới xin của cô ấy cậu cũng không thể quyết định được, tôi muốnchơi bời theo đuổi thế nào, đại thiếu gia cậu cũng không thể nhúng tayvào".

"Anh đừng quên anh họ gì". Họ Thua (*) mà cũng muốn thắng cậu à? Mơ đi, "Cũng đừng quên, nếu anh thua sẽ không được phép để ý tới cô ấy, không được quan tâm cô ấy, không được nói chuyện với cô ấynữa!".

(*) Trong tiếng Trung, chữ "thư" và chữ "thua" đọc giống nhau

"Hả? Đại thiếu gia, thỏa thuận lúc đó của chúng ta làm gì có mục khôngđược phép quan tâm nhỉ?". Thư Thành Nhạc giả vờ giật mình cau mày,"Không được nói chuyện là sao?". Đe dọa đấy à? Mấy khoản bổ sung này,anh không đồng ý.

"Nói ít thôi". Tay nắm lấy cần số, đèn đỏ phía trước bắt đầu chớp nháy liên tục.

Đèn xanh bật lên trong nháy mắt, hai chiếc xe gần như nhả phanh cùng một lúc, tranh nhau lao vọt lên phía trước.

"Tiểu Thụ Tiểu Thụ, cô có cược không? Tôi cược hai trăm tệ phó tổng sẽ thắng nha!".

"Cái gì! Rõ ràng là xe của tổng giám đốc ngầu hơn!".

"Này! Giờ đang đua xe, không phải cưa gái! Ngầu thì có ích gì chứ! Đúng là cái gối thêu hoa!".

"Tiểu Thụ, cô không lại gần đây à? Óa! Tổng giám đốc vừa đánh vòng cua đẹp lắm! Siêu quá đi mất!".

Đứng giữa đám nhân viên chẳng hiểu ngọn nguồn này, Diêu Tiền Thụ rất lo lắng, bọn họ lấy cấp trên ra cá độ, mà hai vị cấp trên kia lại đem côra đánh cược.

Một người thì cười hí hửng nói muốn chuộc thân cho cô, kết quả là đẩy cô đi uống thứ nước kinh dị đó.
Một người nói gì mà không bán vợ mình, nhưng sau lưng thì đồng ý đem cô ra đánh cược!

Rốt cuộc là cô mong ai sẽ thắng đây? Nếu cậu chủ thắng, cô sẽ tiếp tụclà người hầu bị bóc lột, nhưng có lẽ vì đã đắc tội với cậu chủ mà sẽ bịbắt nạt thảm hại hơn.

Nếu phó tổng Thư thắng, thế thì, cô thựcsự phải bỏ cái nghề làm người hầu hơn mười năm nay sao? Tuy công việcnày không có tương lai lắm, tốt nhất cũng chỉ leo tới chức tổng quản bảo mẫu, nhưng đã thành thói quen, cô đúng là chưa từng nghĩ tới việc rờibỏ cậu chủ.

Tiếng bánh xe cạ trên đường rít lên khi xe cua gấpkhiến tim cô đập thình thịch, hai chiếc xe màu đen và bạc áp sát vàonhau, tóe ra tia lửa. Chiếc xe màu đen bình tĩnh chạy, chiếc xe màu bạcxảo quyệt chạy bên cạnh, đẩy chiếc màu đen lên vỉa hè chẳng thèm để ýtới an toàn.

Diêu Tiền Thụ há hốc mồm nhìn, cô cũng không biếtkĩ thuật đua xe của cậu chủ lại điệu nghệ như vậy, còn nhớ hồi trước khi đi du học, cậu ấy vẫn là một công tử đi học bằng xe riêng của gia đình. Thao tác và kĩ thuật thi đấu thành thạo như thế, không lẽ ở nước ngoàicậu chủ cũng lấy con gái ra đua xe đánh cược?

Hai chiếc xe chạy song song với nhau, cân sức cân tài, anh đuổi tôi theo, rượt đuổi ráoriết, lại thêm một vòng cua nữa, đã sắp tới đích, cuối cùng chiếc xe nào sẽ vượt lên cán đích, giành vòng nguyệt quế, nhận được vinh dự và những tràng pháo tay, chấm nét cuối cùng để hoàn thành bức tranh thi đấu nàyđây?

>=
Đúng lúc đó, từ chiếc xe thể thao mui trần độtnhiên bay ra một vật thể mờ ám, xoay N vòng trong không trung, độ conghoàn mỹ có hệ số khó tới 3.6 đập thẳng lên tấm kính chắn gió của chiếcxe màu đen, chiếc xe màu đen giật mình, vội đánh tay lái về bên trái đểtránh, chiếc xe màu bạc nắm lấy ngay cơ hội, chính là lúc này, lúc này!Chiếc xe màu bạc vượt lên cán đích!!

Quần chúng theo dõi chẳng hiểu gì ngẩn người ra.

"Cái... cái lúc nãy là gì? Là tôi hoa mắt hả? Có phải tổng giám đốc ném... gì đó sang phó tổng không?".

"Tổng giám đốc phạm quy có thể xử như bình thường không?".

Chiếc xe màu đen dừng lại cạnh đó, Thư Thành Nhạc bước xuống xe, chângiẫm lên vật thể mờ ám - bình nước khoáng, cười u ám, cau mày nhìn cậuđại thiếu gia đang đi ra khỏi chiếc xe thể thao mui trần.

"Đại thiếu gia, cậu vi phạm quy định thế này đúng là làm người ta phải chửi thề".

"Phạm quy?". Cậu chủ đút tay vào túi quần, tỏ vẻ chẳng hiểu gì cả, "Khát nước, uống nước, ném chai, phạm quy chỗ nào?".

"...".

Cậu chủ quay đầu lại nhìn trọng tài, "Có quy định nào cấm ném chai không?".

=_=||| Sao cậu có thể hỏi câu đê tiện như thế chứ... cái này không phảivấn đề về quy định, mà là vấn đề về lương tâm đó... nhưng mà, cuộc sống cả nhà từ già đến trẻ còn nằm trong tay tổng giám đốc đê tiện kia, ôngchẳng còn cách nào khác ngoài việc lắc đầu, lắc đầu rồi lại lắc đầutiếp.

"Rất tốt. Tôi thắng. Anh phải nhớ những gì anh đã nói".

Thư Thành Nhạc nhướn mày, cười nhẹ, "Đồng ý? Tôi đã đồng ý với đạithiếu gia cái gì? Sao tôi không nhớ nhỉ?". Chẳng phải chỉ có một mìnhcậu ta là kẻ mặt dày.

Cậu chủ nheo mắt.

Cậu chủ hồ đồ - Tinh Dã AnhWhere stories live. Discover now