Chapter 9 : Good Morning

261 19 5
                                        

Chapter 9 : Chào buổi sáng

----------------------------------------------------

Động nhẹ, Stephen mở mắt. Căn phòng tràn ngập ánh sáng mờ ảo, và những tiếng thở nhẹ của Tony khiến gã bình tĩnh lại. Nói đến Tony, anh đang cuộn tròn lại trong lòng Stephen, thích cảm giác ấm áp khi da họ chạm vào nhau. Tóc của Tony hoàn toàn rối tung lên, và Stephen phải tự nhắc nhở mình rằng Tony vẫn còn đang ngủ, nên không thể đưa tay vuốt mái tóc bồng bềnh của anh.

Stephen không phải kiểu người dễ chịu, và gã thực sự không thích về nhà người khác. Gã thích về nhà và mở một quyển sách, sau đó mặc quần bó và đi ngủ. Nhưng gã lại không ngại khi thức dậy trong phòng Tony. Thực tế, trò đùa bốn mươi năm là gì? Thực sự không hiểu gì về nó. Đương nhiên, gã biết rằng Tony có thể sẽ loại bỏ mình, ngay cả khi anh có thời gian bằng cả cuộc đời mình. Vì vậy, gã đã không hi vọng gì nhiều, nhưng sau khi Tony mở mắt, và cười một nụ cười hoàn hảo một cách ngu ngốc, Stephen bủn rủn như miếng bánh mì.

"Năm mươi năm có ổn không?" Tony hỏi, giọng vẫn hơi khàn, khiến Stephen mỉm cười.

"Nghe ổn đấy," gã thở dài, dụi vào người Tony, anh vui vẻ đáp lại.

"Vậy khi nào anh rảnh cho một buổi hẹn khác, bác sĩ?" Tony thì thầm trong lòng Stephen.

"A-anh thực sự muốn bên tôi?" Stephen hỏi, ấn tượng.

"Chà, thì. Tôi không thể thoát khỏi anh, honey," anh nhắm mắt và vùi mặt vào cổ Stephen, "anh thực sự hoàn hảo về mọi mặt," Tony thở dài. Stephen cười thầm, khiến Tony nhận ra lỗi của mình. "Này, tôi không định lấy câu của Mary Poppins đâu! Ý tôi là, anh thật tuyệt vời," Tony chữa cháy.

"Tôi biết, tôi biết," Stephen hùa theo, hôn lên trán anh, "Tôi biết anh nghĩ vậy mà,"

"Uh, thật mà," Tony hậm hực nói.

"Nếu tôi hoàn hảo, thì anh là một vị thần," Stephen cười, nhưng Tony không chịu, ôm lấy mặt Stephen và phồng má.

"Anh là cả thế giới chết tiệt với tôi. Như một người bạn, một người tốt trên thế giới, và như, -- nếu anh muốn, --là bạn trai và người bạn đồng hành của tôi," Tony thì thầm, khiến Stephen đỏ mặt.

"Tôi vui khi được làm tất cả trong đó, nhưng anh còn có ý nghĩa hơn với tôi, vì mỗi dòng thời gian chết tiệt mà tôi từng thấy qua, không có gì đẹp bằng anh," gã thở dài, "không có gì giống vậy," gã cố mỉm cười, và Tony hôn lấy gã bằng nụ hôn tràn ngập tình yêu, vui khi cảm nhận được ngực Stephen rung lên với tiếng cười khẽ. Họ lật lại, Stephen cười trên môi Tony, nghe giọng anh kêu lên.

"Mmm...." Tony nhẹ nhàng cuốt mái tóc Stephen.

"Ăn sáng đã,baby," Stephen nghiêm khắc, dịch chuyển ra khỏi lòng Tony. Người đàn ông tóc nâu rên rỉ, cầm lên một chiếc quần bó và ra khỏi phòng, bước xuống hành lang. Ngồi trên quầy, Stephen mỉm cười đặt một bát ngũ cốc trước mặt anh.

"Chào, Steph," Tony ngồi uống, và vui vẻ ăn một thìa lớn, ngước lên nhìn Stephen khiến gã suýt nghẹn.

"Chào. Tôi sẽ quay lại ngay, tôi nghĩ là đã bỏ quên áo choàng tồi," Stephen nói, dịch chuyển ra khỏi phòng. Tony thở dài đăm chiêu, trước khi nghe một tiếng ngáp to và một tiếng 'ahem' đằng sau lưng.

[IronStrange - Vtrans] The Problem With Having a HeartNơi câu chuyện tồn tại. Hãy khám phá bây giờ