đến đây thôi.

233 14 7
                                    

Đường khuya vắng ngắt, Soo Ah vừa đi vừa hát. Jungkook đi sau nắm lấy áo cô, tay cậu còn xách chiếc túi da nhỏ của Soo Ah. Mấy lần Soo Ah bất chấp quàng quai túi mỏng lên cổ Jungkook cậu đều gạt ra, hình như Taehyung từng nói rằng đừng bao giờ đeo túi xách của bất cứ cô gái nào. Hàng ngàn lần Soo Ah nhảy nhót phía trước để Jungkook đi phía sau như đêm nay, chưa bao giờ cậu lơ đãng không nhìn trọn từng bước chân của cô như vậy. Trong đầu ngập tràn hình bóng của Taehyung, giống như quay trở về sáu tháng trước khi hai người chưa yêu nhau mà chỉ đang chăm chỉ chơi trò mèo vờn chuột mỗi ngày.

"Anh yêu em" "em không yêu anh như em nghĩ", hai điều Taehyung nói quấn chặt lấy tâm trí Jungkook. Định nghĩa tình yêu là gì Jungkook không biết, và thứ quan hệ bình thản lén lút có chút phiền phức mỗi ngày trôi qua với Taehyung có phải là tình yêu hay cảm giác nóng cháy trong lòng mỗi lần nhìn thấy lọn tóc đuôi gà của Soo Ah nảy lên buông xuống theo bước chân cô từ bảy năm về trước là tình yêu, Jungkook cũng không rõ ràng. Thậm chí cảm giác có lỗi với anh lúc này là vì thương anh hay là vì mình đã sai, Jungkook còn không phân biệt được.

Có lẽ cậu đã quên rồi, câu nói rằng sau này sẽ là nhà của ai đó.

Cũng có lẽ vì thời gian được Taehyung yêu thương chân thành lâu hơn quá nhiều so với dự kiến, Jeon Jungkook quên mất mình cũng từng cảm thấy cơn đau run rẩy lan ra từng đầu ngón tay một khi thấy Han Hyungi nhẹ đặt lên khóe môi anh một nụ hôn trong quán bar ồn ào năm ngoái. Con người chẳng bao giờ nhớ được bão dông khi đang ở trong yên bình, Jungkook coi tình yêu của Taehyung như một lẽ dĩ nhiên và kèm theo đó là nỗi mơ hồ khi nào thì sẽ chia tay. Ngoài lời chia tay như một chiếc thòng lọng đặt trên cổ tình yêu ra, Jungkook không quan tâm nhiều đến những thứ khác.

Jungkook vấp phải một viên gạch nhô lên trên đường, cậu dừng lại rồi ngơ ngác nhận ra Soo Ah không còn đi phía trước mình nữa. Jungkook quay đầu nhìn lại, Soo Ah đứng cách cậu chừng mười mét, cô đăm đăm nhìn Jungkook. Bất lực thở hắt ra, cậu sải bước về phía Soo Ah nắm lấy cổ tay cô.

"Đi về thôi."

Soo Ah ngồi sụp xuống đường, Jungkook ngồi xuống theo cô. Hai người giằng co một chút, Jungkook phải chống một tay xuống đất làm trụ khi Soo Ah giãy dụa không chịu đứng lên. Khuỷu tay Jungkook đập phải điện thoại cứng ngắc trong túi quần, cậu nhăn nhó nói:

"Đứng dậy, tôi không có nhiều thời gian cho cậu."

Soo Ah ngoan ngoãn đứng lên dù biết rằng Jungkook luôn thừa thời gian khi đi cùng mình. Cô để yên cho Jungkook nắm cổ tay dắt đi trên đường, vẻ mặt cậu chưa gì đã trở lại thất thần vô cảm. Không khí nóng bức ban ngày đã dịu đi bớt. Soo Ah nhìn mấy bông hoa mùa hè rơi đầy từ tán cây trên đầu hai người, cô đột nhiên buột miệng:

"Kim Taehyung thích cậu."

Jungkook không dừng lại. Anh yêu em, anh yêu em, anh yêu em, cậu nghe điều đó lặp đi lặp lại mỗi ngày.

Soo Ah thận trọng nhìn Jungkook rồi nói tiếp:

"Cậu có biết là anh ta sẽ thực hiện bộ ảnh Người tình cho Lentil với người mẫu là Han Hyungi không?"

Việc Taehyung luôn nói ra những điều mà anh nghĩ Jungkook cần phải biết cuối cùng cũng có lúc phát huy tác dụng. Jungkook gật đầu.

Taekook ver | Dáng hình thanh âmNơi câu chuyện tồn tại. Hãy khám phá bây giờ