Chương 14: Cô bé ngoan

110 8 0
                                    

Chiếc xe quân dụng hạng nặng chạy như bay trong rừng sau đó gầm thét nhanh chóng quay ngược trở lại con đường cái hiểm trở. Con đường uốn quanh vách núi trong rừng, núi hơi dốc, vách núi dựng đứng, phía dưới là nước sông đang chảy mãnh liệt. Con đường gập ghềnh khó đi mà lại không có bất kì thanh chắn bảo hộ nào, lái xe nếu không thuộc hàng lão luyện hoặc hơi mất tập trung một chút cũng rất dễ dàng lao xuống vách núi chết mất xác.

Jimin ngồi hàng ghế phó lái trong xe, hoàn toàn không đếm xỉa gì đến con đường hiểm trở bên ngoài dựa vào mặt ghế, khoanh cánh tay, hai chân thảnh thơi duỗi về phía trước xe.

"Cho nên mấy tên loi choi đáng thương kia đã xem cậu như hướng dẫn viên du lịch mới tìm tới cậu à?" Sau khi hiếu kì hỏi Jungkook nguyên nhân dẫn người tới đây xong anh ta không nhịn được bật cười ha hả, vừa ngu xuẩn lại vừa tham lam, mấy tên kia đúng là không chết oan mà.

Jungkook lạnh lùng hừ một tiếng không thèm trả lời anh ta. Nhiệm vụ lần này làm trên lưng hắn có một vết thương nhỏ, vốn muốn về nghỉ ngơi vài ngày rồi mới trở lại, ai ngờ còn chưa ngủ được bao nhiêu đã có người dùng danh nghĩa của mụ già kia nhờ hắn giúp đỡ, lại còn là bọn buôn người hắn ghét nhất.

Mười năm trước thiếu bà ấy một món nợ nhân tình, vốn định tha cho bọn chúng một lần, ai ngờ những tên này không biết sống chết, muốn chạy tới đây chịu chết, vậy thì hắn sẽ không khách khí mà thu nhận. Nhưng mà...ngược lại hắn rất hài lòng với thù lao làm hướng dẫn viên du lịch lần này.

Jungkook dựa vào ghế sau xe nhắm hai mắt lại nghỉ ngơi, ngón tay thon dài thỉnh thoảng lại vô thức khẽ vuốt thiếu nữ đang đẫm mồ hôi.

Đột nhiên xe xóc nảy kịch liệt, dường như khiến thiếu nữ đang hôn mê phải run lên, anh lập tức vòng tay bảo vệ người.

"Mẹ ơi" Đột nhiên thiếu nữ thều thào lên tiếng, khuôn mặt nóng bừng đỏ ửng khó chịu dụi dụi vào đùi hắn vài cái.

Ngón tay anh dừng lại một chút, hơi rũ mi mắt xuống nhìn cô bé đang ngủ mơ nhíu mày khóc nức nở.

"Mẹ ơi...về nhà..." Soyeon phát ra tiếng nức nở nghẹn ngào yếu ớt, một dòng nước mắt trong suốt chảy ra, xẹt qua gò má trắng nõn, từng giọt một lăn xuống bên đùi.

"Jungkook à, con mèo nhỏ đáng thương của cậu hình như vẫn chưa dứt sữa ~" Jimin ngồi phía trước quay đầu lại chỗ ngồi phía sau cười nhạo.

Ngón tay chậm rãi rời khỏi hàng mi của cô, nắm lấy quai hàm trắng như tuyết, bởi vì hơi dùng sức nên hai gò má của cô hơi lõm vào trong, môi hơi cong lên.

"Ưm" cô khó chịu nhíu mày đồng thời phát ra tiếng than khẽ.

Ngón tay cứng đờ siết chặt rồi mở ra, sau đó phủ lấy khuôn mặt lớn cỡ một bàn tay của cô, ngón cái thô ráp lau đi vệt nước nơi khóe mắt.

"Không sao, nuôi một thời gian sẽ nghe lời thôi." Jungkook nhàn nhạt liếc anh ta một cái, hai ngón tay duỗi ra nhẹ nhàng vuốt ve gương mặt non mịn của cô.

Mặc kệ cuộc sống trước kia của em có hạnh phúc thế nào, từ nay về sau em chỉ có thể ở trong thế giới của tôi, cũng chỉ có mình tôi.

"Tôi thật sự không hiểu nổi sao cậu lại thấy hứng thứ với mấy cô gái gầy trơ xương này nhỉ? À, vậy thì bọn anh Lee sẽ đau lòng đến chết mất!" Jimin tiếp tục trêu chọc, khuôn mặt tuấn tú khiến phụ nữ vừa yêu vừa hận ra vẻ đồng cảm.

"Bọn họ sẽ không đau lòng đâu, bò sang giường của anh ngay thôi mà." Jungkook dịch lại chỗ ngồi để cô thấy thoải mái hơn sau đó lười biếng trả lời anh ta.

"Jungkook này, cậu thật sự không ở lại nữa à?" Park Jimin trêu chọc vài câu rồi lại bắt đầu nghiêm túc, "Lúc trước cậu dẫn người cắt đứt viện trợ của lão Choi chúng tôi mới có thể đánh bại hang ổ của lão, ý của tổng tư lệnh là sẽ giao nơi này cho chúng ta, cậu có biết nhà xưởng của lão Choi hàng năm thu được bao nhiêu tiền không? Có biết đang có bao nhiêu kẻ đang đỏ mắt dòm ngó chúng ta không?"

Chuyển Ver (Jeon JungKook - You) CÓ CHẠY ĐẰNG TRỜINơi câu chuyện tồn tại. Hãy khám phá bây giờ