"Phuwin, tôi thích cậu, tặng cậu cho tôi đi!" Pond không e ngại, không ngập ngừng, cứ như vậy trực tiếp tỏ tình với cậu.
"Cái gì cơ?" Phuwin sửng sốt quay lại, không tin vào tai mình.
Pond bước nhanh hơn, dưới sân trường rải đầy lá phượng rơi, đứng trước mặt cậu, dõng dạc nhắc lại lời mình "Phuwin, tôi thích cậu, là thật, tặng cậu cho tôi đi".
"Anh nói cái gì cơ?" Phuwin vẫn không tin vào những điều mắt thấy tai nghe, ngơ ngác hỏi lại lần nữa.
"Tôi thích cậu!" Pond bước thêm bước nữa, kéo cậu ôm vào lòng, đặt đầu cậu vào lồng ngực, ép tai cậu vào vị trí của trái tim, vừa thở dốc vừa trả lời.
Trong phút chốc, thời gian như ngừng lại, trong tích tắc, Phuwin dường như chỉ nghe thấy tiếng tim anh đập, trong khoảng khắc đấy, Pond dường như thấy tim mình ngừng đập.
"Không sao, không cần cậu trả lời, chỉ cần biết vậy thôi, tôi thích cậu thật đấy". Anh buông cơ thể cứng đờ của cậu ra, xốc lại ba lô cho cậu, rồi đẩy lưng cho cậu, rồi kéo cậu về trong trạng thái ngơ ngác như vậy.
"Pon...Pond..." Cũng khoảng 5 phút sau Phuwin mới có thể mở miệng gọi anh.
"Sao?"
"Tôi...tôi...." Cậu lúng túng đi phía sau, túm túm vạt áo.
"Không cần trả lời, mau về thôi." Anh không quay lưng lại, đưa tay lên lắc lắc rồi đi trước.
---
'Tôi thích cậu, tặng cậu cho tôi đi'
'Tôi thích cậu, tặng cậu cho tôi...'
'Tôi thích cậu'
'Tôi thích cậu...tôi thích cậu...tôi thích cậu...thích cậu...thích cậu...thích...thích...'
"AAAAAAAAAAAAAAA" Phuwin ôm trong mình con gấu cỡ lớn mà ra sức cào xé lăn lộn.
Cứ nghĩ lại cái cảnh tượng anh tỏ tình với mình là cậu lại đỏ mặt, rên la lăn vài vòng, thiếu điều chỉ muốn nhào nát cái tấm chăn thôi. Cái gì mà yêu yêu thích thích chứ, Phuwin ngưng lại động tác của mình, nằm yên thở dài mấy cái. Điều này thật quá viển vông đi... Không thể đáp lại tình cảm ấy, ngày tháng sau này đối mặt thế nào đây. Nếu đáp lại tình cảm ấy, thật sự mà nói Phuwin cậu có thích Pond Naravit không?
Nghĩ, nghĩ rồi lại nghĩ, Phuwin ngủ thiếp đi lúc nào không hay.
---
"Làm sao đây làm sao đây.... hay là hôm nay nghỉ học một hôm...."
"Làm sao đây làm sao đây.... hay là giả vờ như không biết gì cả....."
"Làm sao bây giờ làm sao đây... hay là cứ nói chuyện bình thường đừng nhắc đến chuyện đó, chẳng phải anh ta cũng bảo không cần trả lời còn gì..."
Phuwin tỉnh giấc từ sớm, hết nằm ngửa rồi lại nằm sấp, nghĩ ngợi đủ cách chống mắc cỡ.
"Được rồi! Cứ như vậy đi." Cậu vùng dậy, thất thiểu đi thay đồ rửa mặt
"Pond...xin chào...chào buổi sáng" Phuwin đứng trước gương, cười cười gượng gạo tập chào hỏi với chính mình.
Đột nhiên chuông cửa vang lên, làm cậu luốn cuốn cả lên, chạy qua chạy lại cắn móng tay, một phút sau mới định thần lại, hít vào thở ra mang ba lô ra ngoài.
BẠN ĐANG ĐỌC
⦉𝐄𝐝𝐢𝐭| 𝐏𝐨𝐧𝐝𝐏𝐡𝐮𝐰𝐢𝐧⦊ 𝙿𝚑𝚞𝚠𝚒𝚗 - 𝙳𝚘𝚗'𝚝 𝚂𝚌𝚊𝚛𝚎
FanfictionPhuwin... Mau nhìn anh đi, đừng sợ, mọi chuyện qua rồi, hiện tại chẳng phải em đã có anh rồi sao, anh sẽ bảo vệ em... ______ Tác giả: Ga_ram Edit: ᩏꫀꪖ🌻 Fic gốc: [ PANWINK ] Jihoon - Đừng sợ Tình trạng bản gốc: Đã hoàn thành Truyện chuyển ver đã...
