Chương 40: Lời ngon tiếng ngọt

266 27 0
                                    

Ngày giữa đông cuối tháng Mười Hai, đêm lạnh như nước, ánh sáng từ chiếc đèn đầu giường chiếu xuống, chiếu sáng lấp lánh lớp mồ hôi mỏng trên cổ, lên trán của hai người đang ôm lấy nhau trên giường.

Trong ánh mắt của Seulgi vẫn còn hơi nước ướt át, đuôi mắt ửng đỏ, là vết tích lưu lại khi mất đi lí trí không thể khống chế cảm xúc. Joohyun rất thích dáng vẻ cởi bỏ toàn bộ lớp ngụy trang, mặc người ức hiếp của Seulgi.

Cô ấy chống người dậy, dịu dàng hôn lên mày của Seulgi, hôn lên mắt của Seulgi, hôn lên đầu mũi cùng đôi môi của Seulgi, để an ủi người kia.

Seulgi có thể cảm nhận được ánh mắt trân trọng của Joohyun, trái tim cùng cơ thể đều đã hòa tan vào trong lòng của cô ấy.

Hai người chuyển chiến trường từ nhà tắm tới đây, Seulgi nhớ lại phản ứng ban nãy của mình, có chút mất tự nhiên. Nhưng Joohyun như thể vẫn chưa phát hiện, vén những sợi tóc ẩm ướt trước trán lên cho Seulgi, khen cô: "Em biết không? Dáng vẻ ban nãy của em, đẹp vô cùng..."

Hơi nóng trong Seulgi lại lần nữa trào lên.

Lông mi cô rung lên, giả vờ trấn tĩnh, gây khó dễ Joohyun: "Chị căn bản không say?"

Dáng vẻ lật mặt vô tình sau khi xong việc.

Joohyun thình lình bị vạch trần, cũng không hoảng hốt. Cô ấy cúi đầu cọ lên đầu mũi của Seulgi như cọ con mèo nhỏ, cười híp mắt nói: "Say rồi, chỉ là chưa say hoàn toàn, lúc tranh luận với em, càng nói càng tỉnh táo."

Seulgi bán tín bán nghi.

Joohyun lại nói: "Nhưng hiện tại, chị lại hoàn toàn say rồi."

"Ừm?"

Joohyun chăm chú nhìn Seulgi, ánh mắt sáng tỏ lại giảo hoạt: "Bị em mê hoặc tới say rồi."

"..." Những lời yêu đương quê mùa gì vậy chứ? Seulgi muốn khống chế biểu cảm, nhưng không nhịn được bị chọc cười. "Lời ngon tiếng ngọt!" Cô khẽ quát một tiếng.

Joohyun cũng cười theo.

"Vậy chị nói chút gì đó chân thành chất phác nhé?"

"Ừm?"

"Có muốn yêu đương cùng chị không?" Thanh âm của Joohyun rất nhẹ, ngữ điệu cũng rất tùy ý, dường như không hề cưỡng cầu.

Nhưng Seulgi biết, có lẽ đây chính là lần cuối cùng.

Trước đây tưởng rằng Joohyun là người mặc kệ sự đời, không quan tâm tới điều gì, nhưng thực tế, cô ấy cũng sẽ tổn thương, cũng sẽ đau lòng. Dù cho lắng lo cùng chần chừ có nhiều hơn nữa, cũng không thắng nổi sự rung động cùng yêu thương trong khoảnh khắc này.

Seulgi không trả lời, ánh mắt rung động, đưa tay ra ôm lấy cổ Joohyun, ngồi thẳng nửa thân trên lên, chủ động hôn cô ấy, dùng hành động thay thế cho ngôn ngữ.

Nụ cười của Joohyun dần dần nở rộ, trở nên yên tâm, nhiệt tình đáp lại cô, bàn tay lại bắt đầu không an phận.

"Ngày mai... còn phải đi dạy..." Hơi thở của Seulgi không vững. (Ụ đc ụ quài hé)

"Không sao, chị sẽ làm rất nhanh." Joohyun hôn lấy cằm Seulgi mê hoặc dỗ dành.

Seulgi vô lực chống đỡ, tình trong như đã mặt ngoài còn e.

[BHTT|Seulrene] TRỜI KHÔNG TÁC HỢPNơi câu chuyện tồn tại. Hãy khám phá bây giờ