4

616 39 0
                                    

"Em muốn giết hết tất cả ác tâm trên đời này và trả lại cho anh mùa xuân rực rỡ "

.
.
.

"Cậu có ý gì?"

"Không gì cả, đi thôi"

Nghiêm Hạo Tường lúc vô thức nhận ra thì đã bị Lâm Quỳnh kéo lên xe. Hắn nhìn cậu ta rất thuần thục lên xe và thắt dây an toàn. Nghiêm Hạo Tường gõ tay lên vô lăng, liếc nhìn người bên cạnh. Lâm Quỳnh cũng rất tự nhiên nhìn lại hắn.

"?"

"?"

Giằng co hồi lâu cuối cùng vẫn là Lâm Quỳnh thở dài, lúi húi chỉnh lại tư thế cho thẳng lưng rồi chọt tay bảo Nghiêm Hạo Tường lái xe. Xe lăn bánh được một đoạn thì cậu ta lên tiếng.

"Không phải anh có rất nhiều thứ muốn hỏi sao?"

"Ừ"

"Vậy hỏi đi, tôi sẽ trả lời"

Nghiêm Hạo Tường nhìn người ngồi bên ghế phụ lái. Thật sự ban đầu hắn thấy cậu ta yếu ớt không đáng bận tâm, sau đó lúc cảnh sát đến , Lục Gia Thành bỏ chạy, hắn lại thấy người này không đơn giản. Nhưng từ lúc cậu ta nắm tay kéo hắn đi, hắn lại thấy Lâm Quỳnh vừa yếu ớt lại ngu ngốc.

Cái gì mà nghĩ hắn thích cậu ta? Con mắt nào thấy?

"Hôm nay khách mời không chỉ ở phòng chúng ta đúng không?"

"Ừ, rất nhiều là đằng khác. Vì quán bar thuộc về ông chủ Lý, chỉ là hình thức ngụy trang mang tên của Lục Gia Thành mà thôi. Cho nên khách mời không chỉ là khách của đạo diễn Lục mà còn là đối tác của ông chủ"

"Anh không biết thôi. Cả tầng 3 đều được bao trọn hôm nay. Tất cả đều là khách trong tiệc rượu này đó"

"..."

" Vậy có bao nhiêu người tham gia là thân tín với ông chủ Lý?"

"...."

"Ừm... Lục đạo diễn, Trần tổng, ông chủ Lư, cô Mễ... Những người này là cánh tay đắc lực của ông chủ"

"Ừ"

4 cánh tay.  Đều tham gia vào tiệc rượu.

" Anh cần biết đạo diễn Lục không hề như vẻ ngoài. Ông ta rất nguy hiểm. Chỉ là tôi không có cơ hội nói. Nhưng tôi nghĩ anh là người tốt nên tôi mới kể"

"Ừ"

Lâm Quỳnh quay mặt nhìn người đàn ông đang lái xe nhưng vẫn lắng nghe cậu. Cậu khẽ cười rồi kể.

" Thật ra, hôm nay trong tiệc rượu có người sử dụng ma túy. Lúc tôi đi vệ sinh, tôi có nghe được. Nhưng vì sợ đắc tội những người đó nên tôi không nói với ai. Đáng sợ quá mà. Đạo diễn Lục ông ta rất thông minh. Lúc nào cũng chừa đường lui cho bản thân. Vừa nhìn thấy nhiều xe chạy về hướng này là ông ta đã chạy trốn rồi.  Anh biết để làm gì không?"

"Làm gì?"

"Do bệnh nghề nghiệp đó. Chạy như vậy sẽ không ai hay, sẽ bảo vệ được danh tiếng. Dù sao cũng là người có tiếng mà, bị bắt ở đó cũng quá mất mặt rồi. Đã diễn được vai đạo diễn có tâm có tầm thì có bị bắt cũng phải trong vai kẻ bị xúi giục mà trót dại chứ sao là chủ mưu được"

[Tường Lâm] THỢ SĂN Nơi câu chuyện tồn tại. Hãy khám phá bây giờ