05

299 55 1
                                        

"Kể em nghe quá khứ của anh được không?.."

Chap đây mình xưng Thanh An là em nhé.
_____________________________________________

27/4/2006

"Mẹ ơi, hôm nay sinh nhật con đó, mẹ có định tổ chức không ạ?" Cậu trai hí hửng vừa đi học về đã chạy vào ôm mẹ mình.

"Để sau đi An nay mẹ không rảnh đâu" mẹ em gạt phăng cánh tay nhỏ đang ôm mình ra. "Nếu không có việc gì làm gì đi lên phòng học bài đi"

"Nhưng mà mẹ ơi.. năm trước mẹ đã hứa rồi, không lẽ mẹ lại định thất hứa hả?" Hai hàng lông mày em hơi nhíu lại, năm nào cũng vậy.

"An! Con là muốn chọc tức mẹ đúng không?" Đập mạnh tay xuống bàn, ánh mắt không có một chút nào thương cảm.
"Mẹ sẽ nói chuyện này với lại ba con, để xem ông ấy trị con như thế nào"

Nhắc tới ba thì em lại càng sợ, đó chỉ là dượng của em thôi.. ba vừa mới mất thì mẹ đã cưới một người đàn ông khác. Nếu chỉ cưới thôi thì đã không nói rồi, đằng này ông ấy còn cưỡng bức em.

Ở trường luôn là đối tượng bị chọn cho bọn bắt nạt.

"Ê thằng bệnh hoạn kia?" Một tên trong đám đó gần như là cầm đầu đến hỏi chuyện.

"..." lúc đấy em sợ lắm không dám trả lời..

"m bị câm à? t hỏi sao không trả lời" bước từng bước lại chỗ em, giật ngược tóc mà đập xuống bức tường, máu chảy nhiều lắm. Em không dám phản kháng chỉ có thể để cho họ thích gì thì làm, em biết nếu có phản kháng cũng chỉ khiến chúng tức thêm thôi.

Sau vụ đó thì em cũng về nói mẹ để dành lại công bằng cho mình, nhưng mẹ em chỉ nói một câu làm em chết lặng "m bị vậy là đáng đấy" không hiểu sao lúc đó tim em quặn thắt lại đau không thể tả.

Năm em bước lên tuổi 15 dượng và mẹ đã bán em cho một gã nhà giàu, gã thương em lắm lúc nào cũng chăm lo em thôi, lúc đấy em cứ tưởng đã tìm thấy ánh nắng cho riêng mình thì một lần nữa đạp em xuống dưới. Gã nuôi em đến 16 tuổi rồi nhẫn tâm vứt bỏ em dưới tầng hầm suốt ngày bị đánh đập suốt tháng quá. "Nơi đây lạnh lẽo quá ba ơi.." ngồi sụp xuống khóc đến khi không nói thành tiếng nữa.

Chỉ là may sao em trốn thoát được ngôi nhà đó và chạy ra ngoài, con đường về sau còn rất dài, em cũng không biết làm sao để đi tiếp, không có người thân, không có bạn bè, không có chỗ dựa tinh thần.

Em quỳ xuống trước mộ ba mình hồi lâu, không nói câu nào khói hương gần đó sắp cháy hết thì em mới giật mình tỉnh dậy. Em nhìn bia mộ trước mặt chỉ hận không thể tự giết luôn bản thân mình.. tự hỏi tại sao lần này đến lần khác cứ mang hại đến cho em thôi. Lờ mờ dưới tay em có vài vết cắt.. Bây giờ ổn rồi, hết đêm nay thôi thì em sẽ được tự do.

Đến khi em tỉnh dậy mới thấy mình ở trong bệnh viện từ bao giờ, nhìn ra ngoài kia, trời tối đen như mực bao chùm khắp cả một vùng trời. Nhìn xuống đôi bàn tay toàn là vết xước và một vài vết cắt đã được băng lại rất đàng hoàng.
Ngó ra ngoài chỉ là một cái hành lang tối đên, chỉ chừa lại bảng hiệu phòng treo trên tường là còn sáng, chỉ có một vài y tá đi ra vào lại thôi chứ không còn ai nữa.

[ StrangeLow ] Satellite Nơi câu chuyện tồn tại. Hãy khám phá bây giờ