Chương 12: Câu một bé tiên cá

632 66 0
                                    

Cố Thanh Tích bị Từ Minh Hạo phán là đầu óc không bình thường, nhưng trông chẳng có vẻ gì là thần kinh cả. Hiện giờ cậu ta đang nhìn chằm chằm Kim Mẫn Khuê bằng đôi mắt hẹp dài chứa đầy tình ý.

Hôm trước Thôi Thắng Triệt dẫn người đi úp sọt Kim Mẫn Khuê, vào thời điểm mấu chốt lại xuất hiện một tên Trình Giảo Kim, giúp Kim Mẫn Khuê chuyển bại thành thắng. Việc này đã được lan truyền khắp cả trường rồi. Thôi Thắng Triệt vô cùng tức giận, còn mạnh miệng tuyên bố sẽ lột da lóc thịt tên khốn đánh lén kia ngay sau khi tóm được. Vài ngày hỏi thăm không có tác dụng, hắn nhả ra 1000 đồng làm tiền thưởng cho người cung cấp manh mối có giá trị.

So với việc Thôi Thắng Triệt gióng trống khua chiêng ở khắp mọi nơi, Kim Mẫn Khuê lại rất im lặng. Cố Thanh Tích đoán, hắn cũng không biết người đã ra tay giúp mình là ai.

Đầu tiên, người nọ không có khả năng là thành viên trong phe Kim Mẫn Khuê, vì nếu thế, làm gì có chuyện Thôi Thắng Triệt không nhận ra.

Tiếp theo, nếu Kim Mẫn Khuê thật sự tiếp xúc với người kia, hắn chắc chắn phải cấp tốc tuyên bố đối phương thuộc phe mình, như thế mới bảo vệ được người nọ.

Nhưng tất cả đều chưa hề xảy ra, rõ ràng người kia che giấu bản thân quá kỹ, đến Kim Mẫn Khuê cũng chẳng có manh mối gì.

Thế thì ngon ơ rồi.

Chuyện "Nàng tiên cá" hẳn mọi người đều biết nhỉ? Ai làm không quan trọng, quan trọng là... Hoàng tử nghĩ người đã cứu mình là ai.

"Tiểu Cố trâu bò quá!"

"Omega mà dám đánh đại ca tường? Liều mạng thế cơ à!!!"

"Chưa chắc đâu. Thôi Thắng Triệt nói người đánh lén dùng gậy để tấn công, nhìn cánh tay bé nhỏ của tên kia đi, chỉ sợ đến cả sức cầm gậy cũng không có."

"Lợi hại, tôi cũng muốn theo đuổi nam thần, nhưng sao lại không gặp được khoảnh khắc mỹ nhân cứu anh hùng huy hoàng này chứ..."

"Quả này Kim thần khó xử rồi! Ơn cứu mạng chứ đùa à!"

Phòng học xôn xao thêm lần nữa, tất cả bạn bè trong lớp đều đang bàn ra tán vào.

Nhưng trái ngược với sự hỗn loạn của mọi người, Kim Mẫn Khuê ở tâm bão vẫn lạnh tanh như trước. Hắn ngẩng đầu nhìn Cố Thanh Tích, mở miệng "ồ" một tiếng.

"Ồ là sao?" Cố Thanh Tích sửng sốt, lập tức nở nụ cười rất đỗi dịu dàng: "Thôi Thắng Triệt ra giá 1000 đồng cho một manh mối về tôi đấy, Kim thần không thưởng cái gì à?"

"Cậu muốn thưởng gì?"

"Tôi muốn cậu trở thành bạn trai của tôi." Cố Thanh Tích ngừng cười, vẻ nghiêm túc lộ ra trên khuôn mặt bầu bĩnh.

Lý Ngộ: "Đờ mờ!"

Lý Thạc Mân: "Đờ mờ!"

Thẩm Thư Ý: "Yo ho."

Lâm Chi Chi ngồi cùng bàn với Thẩm Thư Ý chợt ngẩng đầu, khẽ đẩy gọng kính đen trên mặt.

Trong phòng học liên tiếp vang lên những tiếng "đờ mờ", tất cả đều thể hiện một suy nghĩ duy nhất: tán người yêu có thể xài chiêu này à?!

GyuHao_Chuyển ver_Nhiễm phải Pheromone của emNơi câu chuyện tồn tại. Hãy khám phá bây giờ