Part 7

81 6 0
                                        

Cô mở khóa cửa , bước vào trong phòng. Sau đó cài chốt cẩn thận , từ từ bước về phía người đang bị trói trên ghế.

" Này , anh lạ thế ? Theo tôi nhớ anh hoạt bát lắm mà. Sao bây giờ đến cả một chữ cũng không nói vậy chứ ? " - Cô đi đến trước mặt anh , gương mặt chẳng biểu lộ cảm xúc gì.

" Aiss , chán thật. Chúng ta bây giờ là kẻ thù , không còn như xưa nữa. Tôi nên gọi anh là ngài Phó Thanh Tra Abhijeet hay là tên phản bội có vấn đề về thần kinh đây nhỉ ? "

" Anh bị câm rồi hả ? Trả lời đi , đừng khiến tôi phát điên lên có hiểu không ? " - Cô khó chịu đưa ra lời cảnh báo , nhưng anh lại chẳng có vẻ gì là sợ hãi. Đến lúc này anh mới chịu ngẩng đầu lên.

" Ba mẹ , anh trai và cả em trai của cô , bọn họ chết là đáng. Nói cho cô biết , lúc ba mẹ và em trai cô bị xử tử. Tôi đều được chứng kiến từ đầu đến cuối đấy , có muốn tôi miêu tả lại không ? " - Anh khẽ cười , những gì anh nói ra dường như khiến cho cô không giữ được bình tĩnh nữa.

Cô cởi trói cho anh , đạp ngã anh xuống sàn. Không ngừng ra tay đánh anh. Dường như muốn trút hết sự tức giận của bản thân lên người anh. Anh chỉ có thể nằm yên cố chống đỡ đòn đánh của cô. Đến khi người kia phun ra một ngụm máu từ trong miệng , cô mới dừng lại. Ngồi xuống bên cạnh anh , nhẹ nhàng dùng khăn tay lau vết máu còn dính trên khóe miệng của anh.

" Abhijeet , theo những gì tôi biết được thì anh và sếp của anh có mối quan hệ không đơn thuần chỉ là đồng nghiệp đúng chứ ? "

" Cô...cô định làm gì ông ấy hả. Nếu cô dám làm hại ông ấy...tôi sẽ không tha cho cô. "

Cô chỉ im lặng không nói gì. Muốn dùng điện thoại của anh nhắn cho ACP một tin nhắn. Lại khiến anh trở nên vô cùng hoảng sợ , nén đau nắm chặt tay cô.

" Đừng mà , Shorty tôi xin cô. Đừng làm hại cha tôi...ông ấy không liên quan gì cả. Tôi mới là kẻ đáng bị cô trừng phạt..."

" Anh sợ tôi làm hại người thân của anh sao ? Vậy sao lúc anh khiến gia đình tôi tan nát anh lại không nghĩ tôi cảm thấy thế nào hả ? "

Câu nói của Abhi làm Shorty mất bình tĩnh. Cô trút hết mọi sự tức giận lên anh , nhớ lại những năm đó hai người từng rất vui vẻ. Mới sáng vẫn cười cười nói nói vậy mà đêm đó anh lại dẫn tới một đoàn người mặc quân phục dùng vũ lực bắt lấy cả gia đình cô. Sau đó...và không còn sau đó nữa , tất cả mọi thứ tan nát sau biến cố chỉ trong 1 đêm. Gia đình từng hạnh phúc của cô không còn tồn tại nữa. Điều tàn nhẫn hơn là người gây ra bi kịch đó lại là người cô thương...

Shorty vừa dùng cán súng tác động anh vừa gào thét bằng giọng điệu đầy tuyệt vọng. Anh vẫn chỉ nằm im không cử động , bận rộn chìm đắm trong suy nghĩ bản thân. Bỏ ngoài tai những lời chửi bới của cô. Có quá nhiều góc khuất sau câu chuyện. Bản thân anh cũng không biết bắt đầu từ đâu...

Shorty cuối cùng cũng chán chường như khúc gỗ bất động trên sàn , cô đứng lên đi vài bước rồi đứng bất động một lúc lâu. Không biết đã nghĩ gì Shorty nhìn anh rồi đi ra cửa. Cửa không còn khóa. Abhi ngước nhìn bóng lưng Shorty dần mờ nhạt rồi biến mất.

[ Abhijeet • Daya ] Hope.Nơi câu chuyện tồn tại. Hãy khám phá bây giờ