Part 13

41 4 3
                                        

Sáng sớm hôm sau, anh mơ màng tỉnh dậy bởi tiếng ồn ào ở dưới lầu. Dành một ít thời gian để làm những việc cần thiết, sau đó nhanh chóng đi xuống lầu. Dạo gần đây anh gần như ngày nào cũng mất ngủ, cơ thể hốc hác hơn hẳn bình thường. Quầng thâm ở mắt càng đậm, Daya nói rằng anh nhìn chẳng khác gì một con gấu trúc tiến hoá cả...

" Daya ơi, Arjun à. Hai người dậy sớm thế à ? "

Anh bước vào phòng bếp, nhìn cậu em trai của mình và " phụ bếp " bé nhỏ của cậu ấy đang bận rộn nấu ăn. Trên gương mặt không giấu nổi nụ cười, đúng như Daya nói. Cả hai trông thật sự giống hai ba con.

" Phải thế thôi, hai chúng tôi đâu có cắm mặt vào công việc 24/7 như sếp Phó đây đâu chứ. "

Cậu khẽ cười, bế cậu nhóc bên cạnh lên sau đó tiếp tục nấu ăn.

Về phần của anh, chọc ghẹo cậu vài câu cũng rời phòng bếp ngồi đợi ở bàn ăn. Đơn giản là vì Daya không cho phép anh vào, dù rất muốn giúp họ nhưng vẫn không thể cãi lời người kia. Sau đó cả nhà 3 người vui vẻ ăn sáng cùng nhau.

Hôm nay là ngày đầu tiên Abhijeet ở nhà để chăm sóc cậu nhóc và Daya đến trụ sở để làm việc, mục đích là để giúp đỡ anh sau cuộc trò chuyện hôm đó. Vì tin tưởng khả năng chăm trẻ của bản thân nên anh đã đưa cậu bé đến khu vui chơi.

" Này Arjun, có phải con rất thích chú Daya không ? "

" Vâng ? Đúng ạ, ba nuôi tốt lắm đó chú. Hôm nào cũng chơi cùng con, mua cho con nhiều đồ chơi, đọc sách cho con nghe và nấu ăn ngon lắm ạ. Không như ai đó..."

" Ý con là chú sao ? Trước đây chú nấu ăn cho nhóc suốt đấy. "

" Nhưng có bao giờ ăn được đâu ạ. Abhijeet chỉ biết làm căn bếp bốc khói thôi. "

" Hừ hay lắm, con ở đây đợi chú nhé. Chú đi mua kem cho nhóc. "

Ngày hôm đó trôi qua vô cùng thuận lợi, vượt qua mong đợi của anh.. Cậu bé không gặp vấn đề gì - vì nó không chịu để anh nấu ăn cho cả hai chú cháu. Và Daya cũng thuận lợi mang được sấp hồ sơ về.
__________________

Vài hôm sau, anh rời khỏi trụ sở vào tờ mờ sáng, sau một ngày làm việc mệt mỏi. Abhi điều khiển xe với tốc độ cao trên đường, xung quanh con đường về nhà lẻ loi vài chiếc xe nằm giữa hai bên rừng rậm tạo nên khung cảnh khiến người khác cảm thấy không mấy an toàn. Nhưng anh đã quá quen với việc đó.

Đột nhiên anh cảm thấy một cơn đau truyền đến phần đầu của mình, điều đó cho anh không xử lý kịp, trong một phút lơ đãng đã ấn nhầm vào chân ga khiến cho tốc độ di chuyển của chiếc xe bỗng chốc tăng nhanh, dù anh đã cố gắng đạp phanh nhưng cũng không thể ngăn cản nó đâm vào chiếc xe phía trước, tạo nên một âm thanh va chạm mạnh làm cho phần kính trước xe anh vỡ nát hết cả.

Một lúc lâu sau, Abhijeet lảo đảo bước từ trên xe xuống, tiến đến xe phía trước để kiểm tra. Anh gõ nhẹ cửa kính, thật may là người bên trong đã hạ kính xuống.

" Không sao chứ ? Tôi xin lỗi, vừa nãy tôi bất cẩn nên gây ra sai sót làm ảnh hưởng đến anh. Tôi sẽ chịu mọi trách nhiệm, thành thật xin lỗi. Anh có bị trầy xước gì không ? Đến bệnh viện kiểm tra nhé ? "

[ Abhijeet • Daya ] Hope.Nơi câu chuyện tồn tại. Hãy khám phá bây giờ