lee heeseung đã đứng đơ người ra rất lâu khi nghe jaeyun rủ anh ngủ cùng.
và jaeyun cũng không hiểu tại sao anh cứ đứng đó nhìn mình mà không chịu lại.
không phải jaeyun bạo dạn hay gì đâu mà là cậu đang thực sự rất sợ. chuyện vừa mới xảy ra ban nãy, giờ jaeyun vẫn còn đang run rẩy, cậu chỉ muốn heeseung nằm cạnh để cậu đỡ sợ thôi.
hơn nữa là đang ở nhà anh nhưng lại để anh nằm dưới đất, quả thực quá tự tiện rồi.
"à... đợi anh một chút."
heeseung quăng vội chăn gối vào trong tủ rồi té lẹ vào trong nhà vệ sinh. anh tần ngần trước gương rất lâu, nhìn chăm chăm vào gương mặt đang dần đỏ lựng kia của mình.
con mẹ nó, sim jaeyun ấy vậy mà lại rủ anh ngủ cùng.
nói không thích thì là nói xạo, nhưng heeseung lo lắng hơn bởi vì vừa rồi jaeyun vừa mới trải qua mấy loại chuyện không được tốt lắm.
không biết bao lâu nữa, heeseung trở lại, jaeyun đã buồn ngủ lắm rồi. cậu vò vò đầu tóc bồng bềnh đã sớm khô của mình, nhích người vào bên trong, chừa một khoảng trống cho anh.
heeseung tắt đèn, anh nằm xuống cạnh jaeyun, đương nhiên là không ngủ được.
"anh... hôm nay cảm ơn anh rất nhiều..."
jaeyun nhỏ giọng khi đang cuộn tròn người trong tấm chăn bông dày ấm áp quá đỗi. cậu nhìn heeseung, trong đêm tối, cũng chẳng biết anh đã ngủ hay chưa.
"không cảm ơn nữa, mau ngủ đi."
"em đã gọi điện thoại trong cơn bĩ cực, thật may đó là anh."
jaeyun cảm thấy nhẹ nhõm vì đó là heeseung. khoảnh khắc cậu nhìn thấy anh chạy đến, không hiểu sao cậu đã rất muốn oà khóc lớn.
thời gian thân thiết với heeseung không phải quá lâu nhưng dần dà cậu chấp nhận bản thân mình trước mặt anh chẳng khác nào một đứa trẻ. và jaeyun có lớn đến từng này tuổi, có trải qua bao nhiêu chuyện, thực chất cậu vẫn khát khao được làm một đứa trẻ mà thôi.
"anh cũng thấy may mắn vì đã đến kịp lúc em cần anh."
"heeseung... cảm ơn anh..."
giọng cậu nhỏ dần, khi heeseung quay sang, jaeyun đã ngủ rồi.
cậu thấm mệt sau một buổi đêm không yên ổn, nhưng ngủ được là tốt rồi.
heeseung đắp lại chăn cho jaeyun, chỉnh điều hoà phòng ở mức vừa phải rồi vắt tay lên trên trán, đau đáu một mảnh suy nghĩ cho riêng mình.
jaeyun thức dậy sau một giấc ngủ dài, cậu tưởng tượng mình đã ngủ hơn nửa đời người luôn rồi cơ. heeseung đã dậy từ trước, đi đâu cũng không rõ.
cậu tỉnh dậy, bước vào nhà vệ sinh. nhìn những thứ như khăn mặt mới, bộ bàn chải và ti tỉ thứ heeseung chuẩn bị cho mình, jaeyun cảm thấy ấm áp vô cùng cực. thật may bởi vì có anh, bằng không chuyện tối qua sẽ làm cậu không ngủ yên được mất.
hôm nay 'be beurre' không mở cửa, jaeyun xuống cửa tiệm và trông thấy heeseung đang đổ đi mấy loại bột bánh vốn là chuẩn bị cho hôm nay.
BẠN ĐANG ĐỌC
heejake | mười năm
Fanfictioncó chuyện tình kia đi qua thập kỷ một người không nói một kẻ không hay
