Chương 23

1.8K 49 24
                                        

Các bạn có thể nghe The Time Is You do Junsu hát khi đọc chương này ^^

____________________________________

"Yunho, em cho các bạn tập các đoạn còn lại đi" - Thầy phụ trách lên tiếng. Yunho đang định chạy theo Jaejoong nhưng bị thầy phụ trách gọi nên đành quay trở lại.

Mọi người tập kịch đến hơn 5h chiều thì xong. Yunho sau khi sắp xếp xong mọi chuyện thì vội chạy đi tìm Jaejoong nhưng chỉ tìm được một chút thì lại phải đi đến chỗ hẹn với Jaenie.

Bên này, sau khi rời khỏi hội trường, Jaejoong lặng lẽ đi lên sân thượng rồi ngồi một mình ở đó.

"Đến giờ rồi, phải đi thôi" - Jaejoong nhìn đồng hồ thấy đã gần 5h nên định đứng dậy tìm phòng để thay đồ rồi đi đến chỗ hẹn với Yunho. Tuy nhiên khi vừa đứng dậy thì Jaejoong chợt nghĩ về cái gì đó rồi lại ngồi xuống lấy điện thoại ra điện cho Junsu.

"Junsu à, cậu hỏi Yoochun số điện thoại của Yunho được không?" - Jaejoong nói khi Junsu vừa bắt máy.

"..."

"Cậu đang ngồi với Yoochun à, được vậy đọc số cho tớ luôn đi" - Jaejoong nói rồi lấy giấy bút ra.

"..."

"Cảm ơn cậu, Yoochun" - Jaejoong nói rồi cúp máy sau khi Yoochun đọc cho cậu số điện thoại của Yunho bằng điện thoại của Junsu.

Jaejoong nhìn chằm chằm vào dãy số trên tờ giấy một hồi lâu rồi cũng quyết định gửi tin nhắn cho Yunho.

"Yunho, cậu tới trường chở tớ về được không? Tớ đang ở trên sân thượng của trường"

Jaejoong bấm tin nhắn vào máy, chần chừ một lúc rồi cũng bấm gửi cho Yunho sau đó ngồi đợi Yunho trả lời. Jaejoong chờ tin nhắn của Yunho một lúc lâu không thấy trả lời thì tự trấn an rằng Yunho chưa đọc được tin nhắn của mình rồi đem mảnh ngọc của Hoàng Quân ra xem. Jaejoong nhìn ngắm mảnh ngọc một hồi rồi giật mình ngẩng đầu lên.

"Đừng đến đây" - Jaejoong bất chợt nói mặc dù ở trên sân thượng lúc này chỉ có một mình cậu.

.

"Người là Hoàng Quân đúng không?" - Jaejoong ngước lên nhìn bóng dáng mờ ảo với xiêm y trắng đang ở phía trước mình - "Vì sao trái tim tôi luôn có cảm giác nhói đau khi người xuất hiện?" - Jaejoong hỏi mặc dù thân ảnh phía trước chỉ đứng nhìn cậu mà không hề trả lời.

.

.

"Người mặc Hoàng bào có phải là đế vương của người không?" - Jaejoong vừa nhìn thân ảnh trước mặt mình vừa nói một lúc sau thì Jaejoong chợt thở dài.

"Người sướng thật đấy, hoàng đế của người có cả một kinh thành rộng lớn thế còn gì, đâu giống như Yunho đại ác ma chỉ có mỗi một chiếc xe đạp cà tàng" - Jaejoong tự nói một mình rồi khẽ mỉm cười khi nhắc đến Yunho.

"Người cũng rất may mắn khi đế vương của người yêu nam nhân còn Yunho ở đây thì chỉ thích con gái thôi. Rõ ràng là cùng một người nhưng tên ác ma đó chỉ thích con gái" - Jaejoong lẩm bẩm - "Thậm chí cả tin nhắn cũng không thèm trả lời" - Jaejoong nhìn vào màn hình điện thoại tối om rồi nói.

[COMPLETED][LONGFIC][YUNJAE] LABYRINTHNơi câu chuyện tồn tại. Hãy khám phá bây giờ