chương 21

4.5K 113 10
                                    

 
Kiều San "Ừ" khẽ một tiếng, chợt hiểu ra ý trong lời anh nói thì đột nhiên ngậm miệng không nói them lời nào.

Tả Dịch cõng cô đi trên đường đất lầy lội, giữa hai người im lặng không nói gì, bầu không khí có chút ngượng ngùng. Cuối cùng vẫn là Kiều San mở miệng nói trước: "Tả keo kiệt, thật ra ở thời khắc mấu chết anh thật sự không tệ, chỉ là không biết ăn nói, không biết dỗ dành con gái người ta vui vẻ màm thôi."

Tả Dịch không nói gì, lẳng lặng nghe.

"Mạch kín trong não của anh hoàn toàn trái ngược với những đàn ông khác, anh là đàn ông đặc biệt nhất tôi từng thấy."

"Hả?"

"Ừm... Nói ấu trĩ nhưng cũng không phải loại ấu trĩ này, có lẽ chính là biểu hiện của EQ thấp, cũng không trách anh độc thân nhiều năm như vậy, năng lực ở phương diện chung đụng với người khác giới thật sự quá kém." Cô thán một tiếng.

Bên đường là nhánh sông sông Lăng, bên cạnh bờ có bãi cỏ xanh xanh, ở dưới ánh mặt trời mãnh liệt thiêu đốt, một hơi nóng bốc hơi du động ở trên cao. Đột nhiên Tả Dịch cảm thấy ngực có hơi buồn bực, tâm trạng có chút nặng nề.

Kiều San nói: "Chúng ta giảng hòa đi, lúc nhỏ chúng ta là bạn cùng bàn, có duyên như vậy không bằng làm bạn tốt nhé. Hay là anh mở rộng cửa lòng nói cho tôi biết, anh thích dạng con gái gì, tôi tìm một người trong kho nhân duyên làm mai giúp anh."

Tả Dịch nói: "Không cần."

Cô dựa vào tư thế có ưu thế hơn, vỗ lên vai anh một cái, "Anh trai của anh vì muốn giúp anh thoát khỏi cô đơn, anh có biết anh ta dùng bao nhiêu tâm tư không?"

Tả Dịch: "Tôi còn trẻ, không vội."

"Đã 28 tuổi rồi còn không vội?"

"Cô thì sao? Nhỏ hơn tôi chắc? Hửm?"

"Tôi... Tôi không giống anh, tôi có người theo đuổi, người theo đuổi tôi xếp hàng từ Trung Quốc đến Mĩ đấy."

Tả Dịch bổ thêm một đao: "Ừm, tỉ lệ bản đồ thế giới."

*

Trở về trường ngựa, nửa người trên của Tả Dịch đã ướt đẫm mồ hôi. Anh thả Kiều San ở trên ghế ngồi nghỉ ngơi, cởi áo khoác xuống đi mua khăn lông lau mồ hôi.

Bên trong anh mặc áo ba lỗ màu đen, lấy khăn lông tới, vén áo lên lau mồ hôi phần bụng và lưng. Kiều San cúi đầu xoa bóp thịt dư bụng mình, lại ngẩng đầu nhìn cơ thể săn chắc của anh, thật đắng lòng mà.

Thân thể cường tráng rắn chắc như vậy, xác thực là một khối nguyên liệu tốt, nếu như không hiếu biết về anh, có lẽ cô thật sự sẽ nghi ngờ anh là gay.

Những người khác từ chuồng ngựa chạy tới, tới nơi thì vay chặt lấy cô. Mọi người bảy miệng tám lời hỏi cô có bị sao không, chỉ có một mình Tiếu Già là đứng ở phía sau mọi người, nhìn chằm chằm vào cô.

Đợi mọi người tản ra, Tiếu Già mới đi tới ngồi xuống, liếc nhìn chân của cô hỏi: "Sợ sao?"

Kiều San gật đầu: "Sợ tới mức đi không được luôn ấy."

Bệnh không thể yêu [Full] - Huyên Thảo Yêu HoaNơi câu chuyện tồn tại. Hãy khám phá bây giờ