Chap 7

154 12 4
                                        

" Ưm...m...m "

WooYoung trở mình , mắt hơi nheo lại vì ánh mặt trời vào buổi sớm . Đưa tay lên trán mình , cậu nhớ lại những hình ảnh của ngày hôm qua . Cậu đảo mắt khắp trần nhà trắng xóa , cậu rất ghét cái màu trắng của bệnh viên vì hồi nhỏ tới đây cậu đều phải xét nhiệm đủ kiểu ...

" Ô ! "  WooYoung hơi hoảng khi nhìn thấy khuôn mặt điển trai của NichKhun . Anh đang ngủ , gương mặt hiền lành , dễ mến của NichKhun làm cậu ngây ra và giây .

" JunHo đâu ? Tại sao cậu con trai này lại ở đây ?? " WooYoung thầm nghĩ .

Thấy NichKhun cựa người , WooYoung lúng túng nhắm mắt lại vờ như chưa có chuyện gì xảy ra . NichKhun đứng dậy khỏi ghế , anh tiến gần cửa sổ hít thở không khí trong lành rồi ngoái lại giường bệnh . Khẽ mỉm cười , NichKhun lấy điện thoại ra , cậu ấn số :

" Con NichKhun đây ạ ! Hôm qua con có viện bận nên không về nhà được , lại làm bác và ba mẹ lo rồi . Ừm ... hôm nay con muốn ăn cháo cua , bác nấu dùm con nha ! Lát con về lấy . "

" Con không về làm bác lo gần chết , thôi được rồi . Nấu xong bác gọi lại cho con . "

Người nói chuyện với NichKhun vừa rồi là người một tay chăm sóc cho cậu từ bé , vì ba mẹ cậu khá bận rộn nên khó có nhiều thời gian chăm bẵm cậu .

Cúp điện thoại , cậu trở lại giường bệnh . NichKhun ngắm nhìn gượng mặt này thật kĩ . Gương mặt này đã xuất hiện bao lần trong giấc mơ của cậu . Nụ cười khả ái , mắt mũi môi ... thật đẹp , khiến cậu không tự chủ được , đưa tay chạm nhẹ vào mặt WooYoung .

" Ưm ... mmm "

NichKhun vội rụt tay lại .

' Cậu tỉnh rồi à ? " NichKhun ngại ngùng hỏi .

" Ừm ... Tôi nằm ở đây từ bao giờ ? "

" 5 giờ chiều hôm qua . "

" Lâu vậy rồi cơ à ? " Vừa nói cậu vừa chống tay nhằm ngồi dậy .

" Để tôi giúp cậu " NichKhun vội đưa tay đỡ WooYoung dựa vào đầu giường .

" Ừm ... Cậu đói bụng không ? " NichKhun hỏi

" Một chút ... "

WooYoung vừa rứt lời thì ở đâu xuất hiện tiếng " Ọt ọt "

( Au : Hahaha !! Bảo bối của Hâm đói rồi chứ gì =]]

Young : * đỏ mặt * đã nói là một chút thôi mà

Au : Có gì đâu , đói thì ăn =]]]

Young : Thôi đê !!! Quê chết mất >///<

Au : * Bẹo má * Young cu cheo của Hâm :*** )

NichKhun cố nhịn cười , cậu cười thật ôn nhu nói " Một lát nữa sẽ có cháo ăn liền , cậu chờ xíu nha " . Nói rồi NichKhun quay người ra khỏi phòng bệnh .

( Au : Khun đi lấy cháo cho Young ấy mà :">>> )

--- Đây là vạch ngăn cách ---

" Rè ... è è è ... "

NichKhun phóng mô tô ra khỏi bệnh viện , miệng không ngừng mỉm cười .

First LoveNơi câu chuyện tồn tại. Hãy khám phá bây giờ