Đoạn thời gian kế tiếp chính là chuỗi ngày dưỡng thai cực kì nhàm chán của Bạch Hiền. Phác Xán Liệt sợ cậu không cẩn thận sẽ xảy ra chuyện nên cho người đem tất cả những thứ có góc nhọn như cạnh bàn, cạnh ghế và đầu tủ đều bọc vải cẩn thận, thậm chí cách mấy bước lại trải một cái thảm dày. Nếu không phải Bạch Hiền cật lực phản đối thì chỉ sợ cả biệt thự đều đã biến thành một cái ổ chăn khổng lồ rồi! Nam nhân này sao có thể ngây thơ như vậy chứ!
Lại nói, ai cũng bảo khi mang thai tính khí sẽ trở nên rất thất thường và dễ nóng nảy, Bạch Hiền lại nằm trong những trường hợp ngoại lệ, một chút khác thường cũng không có. Mỗi ngày cậu đều ăn uống no say, chơi đùa với Tiểu Vũ sau đó lại đi dạo xung quanh, cuộc sống vô cùng an nhàn.
Công việc ở công ty của Bạch Hiền tạm thời đều giao lại cho trợ lý, gần nhất mấy hạng mục khó giải quyết cũng ném lên trên người lão công nhà mình. Tuy Phác gia chuyên kinh doanh
đá quý nhưng với kiến thức và kinh nghiệm của Xán Liệt thì lấn sân sang bất động sản cũng không làm anh có chút luống cuống nào, ngược lại càng giúp sản nghiệp của cậu phát triển thêm.Thời điểm Bạch Vũ biết mình sắp có em, cả khuôn mặt nhỏ đều trở nên đỏ bừng vì phấn khích, sau đó như một ông cụ non suốt ngày chu miệng nhắc nhở cậu không được làm cái này không được làm cái kia, thật sự rất đáng yêu.
Bạch Hiền tùy ý để con trai ghé vào trên bụng mình, nhẹ nhàng vỗ về tấm lưng nhỏ của thằng bé.“Appa, em gái vẫn chưa biết nói chuyện.” Tiểu Vũ cọ cọ bụng cậu, rầm rì.
“Hửm? Con thích em gái sao?” Cậu còn chưa biết đứa trẻ trong bụng là trai hay gái đây. Tiểu Vũ ngẩng khuôn mặt trắng mềm đáng yêu lên, phồng má.
“Ba nói nếu sinh em trai thì em trai sẽ giành appa với con, nên con muốn em gái cơ!”
Nói xong vội bổ sung: “Nhưng mà em trai con cũng thích, con sẽ dạy em học!”
Bạch Hiền buồn cười hôn lên gò má con trai một cái thật kêu, trong lòng cảm thấy vô cùng tự hào. Tiểu Vũ mới bốn tuổi đã hiểu chuyện như vậy, tương lai nhất định sẽ rất sáng lạn. Bất quá cậu cũng có chút lo lắng, bởi vì cậu hi vọng thằng bé có một tuổi thơ thật tốt đẹp, không cần quá gò bó và áp lực.
Đang lúc Bạch Hiền tập trung suy nghĩ, cánh tay bị người lay nhẹ:
“Mẹ, chú Đại biết mẹ có em bé hay không?”
Một câu hỏi này của Tiểu Vũ liền nhắc Bạch Hiền nhớ đến nam nhân mỉm cười ấm áp như gió xuân trong ký ức. Cậu cầm lấy điện thoại bấm một dãy số, sau đó cười nói:
“Mẹ quên mất, nhưng mà việc có em bé không nên nói với chú quá sớm, con hỏi thăm chú ấy một chút là được rồi.”
“Dạ.”
Tiểu Vũ đưa hai tay xòe ra trước mặt cậu, đợi cậu đặt điện thoại xuống thì đưa lại gần lỗ tai mình. Âm thanh tít tít kéo dài một lúc lâu mới dừng lại, giọng nói mang theo chút ý cười của Kim Chung Đại liền vang lên:
[Lâu rồi mới thấy em gọi tới, thật là diễm phúc mà.]
“Chú Đại, Tiểu Vũ rất nhớ chú.”

BẠN ĐANG ĐỌC
[Longfic/chuyển ver][ChanBaek] Bạch Hiền, em chạy không thoát!.
FanficTruyện do tớ chuyển ver đã có sự đồng ý của tác giả. Chuyển ver: kafekem Vì đợi chờ comeback rảnh rỗi nên làm cho vui. Bạn nào không thích thì có thể ra ngoài. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ. Đã đổi tựa tryện. Nên nếu muốn đọc bản gốc thì xem bên d...