"Có lẽ nào là ý mệnh của đất trời,
Rằng mọi sự phải là như vậy?
Vậy thì hãy cứ để anh được yêu em..."
Đã tròn một tuần kể từ ngày Song Ngư bị gãy chân. Hôm nay anh có hẹn với bác sĩ tái khám, xem xét tình hình phục hồi nhanh hay chậm để có thể tìm cách trị liệu phù hợp. Song Ngư liếc nhìn đồng hồ, đã tám giờ sáng rồi. Song Tử thì biệt tăm tung tích sau buổi thử vai, báo hại Song Ngư lúc này phải tự mình bắt taxi đến bệnh viện.
Thật tình thì Song Ngư hoàn toàn có thể mời bác sĩ đến nhà. Chẳng có vị bác sĩ nào nhẫn tâm để một người bệnh gãy chân đi đi lại lại cả. Nguyệt Hoa - trợ lý của anh cũng khuyên nhủ mãi, nhưng anh chàng họa sĩ cứng đầu nào có nghe. Song Ngư rất ghét việc bác sĩ xuất hiện trong nhà.
Nguyệt Hoa cũng nói hết lời rồi, chỉ đành đi cùng anh đến bệnh viện.
"Em vẫn không hiểu, chỉ là mời đến nhà một lúc thôi mà. Anh đi lại thế này, không phải sẽ càng khiến chân mình thêm tệ hay sao?"
"Tôi không thích."
Song Ngư mặc kệ những lời càm ràm của Nguyệt Hoa, nhắm mắt im lặng cho qua. Không thích là không thích. Không muốn rước thêm bực vào người.
Song Ngư ghét bác sĩ.
Ừ thì ai bảo, người mà mẹ anh thầm thương là bác sĩ? Trong trí óc non nớt của một cậu nhóc bảy tuổi lúc đó khi biết chuyện, mọi tội lỗi đều đổ lên đầu vị bác sĩ nọ. Ông ta không có khả năng lo cho mẹ, ông ta lạnh lùng từ chối mẹ, vậy thì việc gì anh phải thông cảm cho ông ta?
Nhưng mẹ cứ cố chấp. Mẹ mời ông ta làm bác sĩ riêng, mỗi tuần đều đặn đến thăm bệnh. Ba thì chẳng nói gì, mẹ vui là được. Còn Song Ngư, anh ghét cay ghét đắng sự xuất hiện của ông ta. Mẹ mỗi khi gặp ông ta đều vô cùng vui vẻ, hạnh phúc nói ra những lời ngọt ngào, những lời mà chẳng bao giờ ba có thể nghe.
"Song Ngư, đến bệnh viện rồi. Chờ một chút, em sẽ đi lấy xe đẩy."
Song Ngư gật đầu, lặng lẽ nhìn ra ngoài cửa sổ.
Vì sao mà ba có thể yêu mẹ đến như vậy, chẳng cần lấy một sự hồi đáp? Cả Song Tử cũng thế. Song Ngư nhớ không lầm, thằng nhóc đó theo đuổi Xử Nữ đến nay cũng gần năm năm chứ chẳng ít. Mặc kệ cho Xử Nữ có lạnh nhạt đến thế nào, Song Tử cũng chẳng mảy may quan tâm.
Vì sao mà họ có thể yêu một người sâu đậm đến như vậy?
Là do họ cảm thấy, đó là người duy nhất mà mình có thể yêu ư?
Song Ngư có thể tìm được một người như vậy không?
Mối tình đầu thời trung học, người ta nói, anh chỉ ngưỡng mộ cái đẹp, không phải là yêu. Lớn hơn một chút, khi sang Pháp tham dự triển lãm mỹ thuật quốc tế, Song Ngư lại có cảm giác mình đã yêu. Là trống ngực đập liên hồi khi thấy người ấy, là giữa đám đông ngay lập tức có thể phát hiện ra người ấy, là những lời ngọt ngào nơi đầu môi, những lời mà Song Ngư từng khẳng định mình sẽ chẳng bao giờ nói được. Thế nhưng sau một tháng, anh cũng chia tay. Người ta nói, anh chỉ ngưỡng mộ những nét vẽ của người ta, và rằng anh thật tẻ nhạt.
BẠN ĐANG ĐỌC
[12 chòm sao] Forget me not
FanfictionViết cho anh, người em từng yêu #12.05.2019 Cre: @tapioka-rin chồng hờ của Xám cư tê :))))))
![[12 chòm sao] Forget me not](https://img.wattpad.com/cover/170848538-64-k433357.jpg)