Chương 17

5K 213 15
                                        

Sáng nay, Jennie  đến công ty từ rất sớm, nhưng khi vào văn phòng, Jennie  lại phát hiện có người còn sớm hơn cả cô, chính là Jisoo. Soo nằm úp mặt xuống bàn nên không phát hiện ra Jennie , mãi cho đến khi tiếng giày cao gót của trưởng phòng Kim đã sát bên cạnh, Jisoo mới giật mình ngồi dậy.

Lúc này, Jennie  mới nhìn rõ gương mặt của Jisoo, vô cùng mệt mỏi và tiều tuỵ, mặc dù đã được lớp trang điểm che chắn cẩn thận, nhưng vẫn không giấu được hai cái quầng thâm dưới mắt.


Jennie  chỉ nhìn lướt Jisoo một cái rồi vào phòng. Hôm qua, sau khi về nhà, Chaeyoung đã kể cho cô nghe tất cả. Những gì Jisoo đã làm cho cô suốt nửa tháng qua, cũng như việc tìm ra món quà mà Jihoon đã tặng.

Jennie  vẫn nhớ như in câu nói mà Chaeyoung đã nói với cô hôm qua, khi con bé nhìn thấy cô hoàn toàn suy sụp sau khi nhìn thấy món quà.

-- Unnie, em biết nói thế này không phải với anh Jihoon. Nhưng anh ấy đã không còn nữa, chị có nghĩ đến người hiện tại luôn lo lắng cho chị không. Chị ấy cũng biết buồn, cũng biết mệt, chị để tâm đến chị ấy một chút được không? Chị ấy yêu chị nhiều như vậy. Lẽ nào chị một chút cũng không động lòng sao? Em biết là chị biết hết những gì chị ấy làm cho chị, thức ăn những ngày qua, trà gừng, thuốc, khăn chườm... Chị biết tất cả, nhưng chị chẳng mảy may quan tâm. Em xin lỗi nếu như có làm chị giận, nhưng em cảm thấy...chị như vậy... là rất ích kỉ.


Jennie  đương nhiên biết Chaeyoung đang đề cập đến ai. Tuy cô không biết cả hai bắt đầu thân nhau từ lúc nào, nhưng cô phải thừa nhận, lời của con bé đang khiến Jennie  dao động rất nhiều. Hay là nói, ngay từ ban đầu, cô đã luôn dao động trước Jisoo rồi, chỉ là cô giấu đi mà thôi...

_____________._____________
Sau một đêm mệt mỏi vì chuyện của Jennie , sáng hôm sau, Jisoo đã trở thành một Soo trúc chính hiệu với hai cái quầng mắt đen thui to đùng. Đến Lisa khi nhìn thấy Jisoo còn suýt chút không nhận ra bạn thân của mình.


-- Nè, hôm nay sau giờ làm, cả phòng sẽ đi karaoke đấy, có cả trưởng phòng nữa. Cậu muốn đi chứ?


Lisa thì thầm vào tai Jisoo những thông tin mình vừa nghe được từ mọi người. Lisa biết, dạo gần đây, Jisoo rất nhạy cảm với Jennie , cho nên cô muốn hỏi xem Soo có thật sự muốn đối mặt với Jennie  hay không.


--Mình sẽ đi. Trốn tránh không phải một cách hay đâu._ Jisoo quay sang nói với Lisa, cố tỏ ra bình thường nhất có thể.

.
.
.

Đúng như lời Lisa, đúng 6h30, cả phòng kinh doanh có mặt trước cửa công ty để xuất phát đến quán karaoke. Riêng Jennie  vì có chút việc nên sẽ đến sau.

Đến khi trưởng phòng Kim có mặt, cô mới phát hiện ra cả phòng karaoke rộng lớn chỉ còn thừa duy nhất một chỗ cạnh Jisoo. Không còn cách nào khác, Jennie  tỏ ra thật tự nhiên, bước đến, ngồi bên cạnh Jisoo.

Kim Jisoo từ lúc Jennie  ngồi vào bên cạnh thì đã không còn là chính mình nữa rồi. Đã lâu lắm rồi cô và trưởng phòng mới ngồi gần nhau thế này, cảm giác hồi hộp và bối rối đang chiếm lấy tâm trí Jisoo, đưa tay lấy chai bia đặt trên bàn rồi nốc cạn, Jisoo cần chút cồn để bình tĩnh lại.

Nhíu mày khi thấy Jisoo một hơi uống cạn chai bia, Jennie  muốn ngăn tên đó lại, nhưng trưởng phòng Kim chợt nhận ra, mình chẳng có quyền gì để ngăn cản Jisoo làm bất cứ chuyện gì cả.

Cứ như thế, Jisoo cứ không ngừng nốc bia làm Jennie  bên cạnh lo lắng không thôi. Uống bia đã đời rồi, Soo bắt đầu quay sang hò hét đòi lên hát. Thấy Jisoo bắt đầu làm loạn, mọi người không còn cách nào khác đành phải để Soo lên sàn. Xiêu xiêu vẹo vẹo đứng dậy, Jisoo khập khiễng từng bước tiến lên phía trước sân khấu. Jennie  thấy Jisoo loạng choạng sắp ngã, vội đưa tay muốn đỡ, nhưng Lisa bên cạnh đã nhanh tay hơn, dìu Jisoo đang say đi lên sân khấu, Jennie  đành lặng lẽ thu cánh tay đang giơ giữa không trung lại.

Jensoo;419Những tác phẩm khiến độc giả say mê. Hãy khám phá bây giờ