“Hối tiếc nhất là gì? Đó là khi cho rằng bản thân đã chạm đến ngưỡng hạnh phúc. Nhưng phút chốc, thứ hạnh phúc kia, lại trôi tuột ra khỏi tầm tay...”
— Jendukie?
— Em không sao!
Jennie không sao cả, nhưng cô cảm nhận được rằng, có gì đó hoàn toàn không ổn đang diễn ra. Thứ chất lỏng ấm nóng nào đó vẫn đang không ngừng thấm ướt áo cô, sức nặng trên người cô cũng càng ngày càng gia tăng, giống như người phía trên, hoàn toàn không còn chút sức lực nào cả.
— Em không sao là tốt rồi!_ Jisoo trả lời, nhưng giọng nói lại pha lẫn sự khó nhọc.
— Jisoo...
Jennie nhìn Jisoo, trong đôi mắt đó rất hỗn loạn. Là sự an tâm khi biết cô không sao, là thở phào nhẹ nhõm khi đã bảo vệ được cô. Nhưng bên cạnh đó, còn là hối tiếc và cả không cam lòng nữa.
“Tích!”
Jisoo khóc, nước mắt của chị ấy rơi xuống nơi khoé miệng Jennie, mặn đắng. Rõ ràng gương mặt không hề biểu hiện chút cảm xúc gì, nhưng đôi mắt, lại tràn ngập tiếc nuối. Sao Jisoo lại nhìn cô như thế? Chị ấy không cần phải dùng ánh mắt đó nhìn cô, không cần...
Jennie thở mạnh, dùng lực đẩy người Jisoo sang bên cạnh.
Máu, rất nhiều máu, chiếc áo sơ mi trắng của Jennie đã nhuộm đỏ tiên huyết. Nhưng đó không phải máu của cô!
— Jisoo à! Jisoo!
Jennie hoảng loạn nâng Jisoo dậy, trong đầu cô không còn nghĩ được gì cả. Trước mắt cô là huyết hồng chói mắt không ngừng tuôn ra từ bụng Jisoo. Đôi môi trắng bệch, hô hấp mỏng manh, chỉ có đôi mắt không cam lòng kia là không rời khỏi Jennie, nước mắt Jisoo, từ từ trượt qua khoé mắt, yết hầu khó khăn muốn cất tiếng, nhưng đến cuối cùng lại chẳng nói được lời nào. Có vẻ những lời vừa rồi, là chị ấy cố hết sức để nói.
Sao lại thế này, rõ ràng lúc nãy đã tránh được rồi mà, rõ ràng cả hai cùng tránh mà, tại sao lại thành ra thế này?
BẠN ĐANG ĐỌC
Jensoo;419
Fiksi PenggemarCứ ngỡ những sai lầm của đêm ấy đã dứt. Ai ngờ được, một thứ tình cảm lại bắt đầu le lói trong tim Kim Jisoo. mình cover từ fic for one night
