Chương 37

1.6K 154 7
                                        

Chương 37

Cố Triều đẩy phòng ngủ ra.

Trong phòng tối đen.

Cậu sợ Tuế Hàn đang ngủ, nên không dám bật đèn, cầm điện thoại bật đèn pin, đi về phía giường.

Đi đến gần, mới thấy Tuế Hàn ngồi co người trên đầu giường, tay ôm lấy đấu gối.

Bị ánh sáng điện thoại làm giật mình, Tuế Hàn ngẩng đầu, lấy tay che bớt ánh sáng, đôi mắt ngập nước, mông lung, không khống chế được rơi nước mắt.

Cố Triều không biết phải làm sao, theo bản năng vươn tay ra hứng, chất lỏng lạnh lẽo rợi xuống lòng bàn tay.

Cậu không biết tại sao anh lại khóc, đành phải ôm lấy người vào trong lòng an ủi, giọng điệu nhẹ nhàng dỗ dàng: "Em ở đây, anh ơi, đừng khóc."

Ở trong phòng bệnh hay tang lễ của ông nội, Tuế Hàn cố gắng không khóc, không biết tại sao lúc này lại rơi nước mắt, chỉ thấy mất mặt, vùi đầu vào trong ngực Cố Triều.

Một động tác nhỏ như thế, càng làm Cố Triều tưởng anh thấy tủi thân khi cậu không có ở đây.

Vì thế không ngừng nói chuyện, để làm Tuế Hàn ổn định cảm xúc.

"Hôm qua em nói chuyện với bọn họ cả đêm, ba mẹ em đồng ý rồi."

"Cho dù bọn họ không đồng ý, em cũng không bao giờ để anh chịu thiệt thòi..."

"Rất xin lỗi, lần tới em sẽ dẫn anh về nhà..."

Tuế Hàn khóc không phải vì chuyện này, nhưng nghe thấy Tuế Hàn không ngừng đảm bảo, trong ngực dần nóng lên, cảm giác được tình cảm lấp đầy.

Cố Triều nói một lúc lâu, không biết phải nói gì nữa, đành phải cúi đầu, mái tóc mềm mại cọ mặt Tuế Hàn, thử lên tiếng gọi anh: "Anh ơi?"

"Ừm?"

"Đừng khóc."

Tuế Hàn thấy buồn cười, nói: "Được."

Anh giơ tay lau mắt, lúc này nhìn rõ hơn, thấy vẻ mặt Cố Triều phức tạp, đau lòng, hoang mang và lo lắng.

Tuế Hàn ngừng một chút, cuối cùng cũng không nhịn được cười.

Thấy anh cười, Cố Triều thở nhẹ ra, nhẹ nhàng nói: "Cà ri đã nấu xong rồi, anh ra ăn cơm đi."

"Được, anh đi rửa mặt đã."

Ăn xong cơm tối, Cố Triều chủ động nhận việc rửa bát, bảo Tuế Hàn về phòng ngủ nghỉ ngơi.

Có thể do ban ngày đã uống thuốc, ánh mắt Tuế Hàn hơi mỏi, vừa nằm lên giường một lúc, đã ngủ mất.

Lúc tỉnh lại là ba giờ sáng, trời vẫn chưa sáng, nhưng anh đã không còn buồn ngủ.

Tuế Hàn trở người, thấy Cố Triều vẫn thở đều, nhưng không thấy rõ mặt cậu trong bóng đêm.

Anh duỗi tay sờ về phía trước, muốn chạm vào mặt Cố Triều.

Cố Triều bị động tác của anh đánh thức, xoa xoa đôi mắt, chỉ thấy xung quanh tối đen, duỗi tay ra, ôm lấy mặt Tuế Hàn rồi hôn vài cái.

[Edit - Hoàn] LoserNhững tác phẩm khiến độc giả say mê. Hãy khám phá bây giờ