Chương 36
Ở nhà hàng ăn cơm trưa, quay về chung cư, Cố Triều dọn hai bộ quần áo, vài thứ cần dùng hàng ngày, liền lái xe về nhà ba mẹ, trước khi đi đưa chìa khóa nhà cho Tuế Hàn.
Tuế Hàn cầm chìa khóa, cũng không định quay về nhà mình, đến siêu thị dưới tầng mua ít đồ ăn bổ sung vào tủ lạnh, mua đồ ăn cho hai hôm sau.
Lúc chạng vạng, Cố Triều gửi tin nhắn cho Tuế Hàn, nói mình đã đến nhà ba mẹ, sau đó liền mất tích.
Một mình Tuế Hàn ăn cơm chiều, xem video thi đấu một lúc, trước khi đi ngủ gửi tin nhắn chúc ngủ ngon cho Cố Triều, liền tắt đèn nằm xuống.
Chỗ bên cạnh trống không, làm anh cảm thấy hơi lạnh. Tuế Hàn ôm chặt chăn, bọc mình thành một cái kén, rồi nhắm mắt lại.
Một lúc sau, anh lại mở mắt ra, mặc dù không nghe thấy tiếng thông báo, nhưng vẫn lấy điện thoại trên tủ đầu giường xuống xem.
Trong bóng tối, màn hình điện thoại sáng lên, thời gian từ hai ba giờ thành không giờ sáng, vẫn không thấy tin nhắn của Cố Triều.
Tuế Hàn để điện thoại lại chỗ cũ, kéo chăn che lút đầu, cứ như thế ngủ thiếp đi.
Không biết ngủ từ khi nào, trong lúc mơ màng, Tuế Hàn mơ hồ thấy bản thân mình.
Anh kéo vali hành lý đi xuống cầu thang, đến ven đường gọi một chiếc xe taxi.
Cách cửa sổ kính chắn gió, có thể thấy hàng cây tươi xanh dọc ven đường, cột đèn đường...Sau đó đột nhiên mưa rơi, chảy dọc trên cửa kính, quanh cảnh bên ngoài dần dần bì mờ đi.
Cảnh tưởng dần dần trùng lên ngày anh quyết định giải nghệ và rời câu lạc bộ, còn có cả vườn rau xanh và giàn mướp sau trước nhà, cửa sổ sắt lạnh băng của phòng bệnh trong bệnh viện.
"Tích tích, tích tích..."
Đột nhiên Tuế Hàn mở mắt ra, đối diện với bóng đêm, chỉ có ánh sáng yếu ớt từ điện thoại trên tủ đầu giường.
Anh miễn cưỡng duỗi tay từ trong chăn ra, cầm lấy điện thoại, nhìn thời gian: Hơn hai giờ sáng rồi.
Mở khóa màn hình, khung tin nhắn với Cố Triều xuất hiện, mới gửi vài giây trước: "Anh ơi ngủ ngon."
Vào giờ này?
Anh cầm điện thoại đi vào phòng tắm, vừa trả lời Cố Triều: "Sao ngủ muộn thế?"
Mở vòi nước hắt nước lên mặt, để điện thoại lên thành bồn rửa mặt, điện thoại sáng lên.
Triều Triều: "Anh ơi, sao anh còn chưa ngủ?"
"Em vừa nói chuyện với ba mẹ xong, hơi lâu một chút."
Tuế Hàn gõ vài chữ, lại xóa đi, cầm lấy khắn lông lau khô mặt, cuối cùng vẫn hỏi thẳng: "Là chuyện của anh sao?"
Qua nửa phút, bên kia mới trả lời: "Cũng không hẳn."
Vậy là đúng rồi.
Cổ Tuế Hàn như bị thứ gì đó vô hình nắm lấy, cảm thấy khó thở.
Anh rời phòng tắm, ngã đầu lên gối, chăn cũng không đắp. Năm thật lâu rồi ngủ thiếp đi.
Ngay hôm sau tỉnh lại, người anh co ro, cổ họng đau rát, hiển nhiên là bị cảm lạnh.
BẠN ĐANG ĐỌC
[Edit - Hoàn] Loser
RomanceGiải mùa xuân Liên Minh Huyền Thoại đã đến, cảnh quay mở màn được đạo diễn trao cho thành viên mới của đội LR. Trên màn hình là một chàng trai đẹp trai, mái tóc uốn màu bạch kim, đang ngậm kẹo mút vị việt quất, tên anh ta là Loser. Người xem nói: Tu...
![[Edit - Hoàn] Loser](https://img.wattpad.com/cover/314456037-64-k65658.jpg)