chương 4 • vẫn là nói dối

1.1K 124 1
                                    








– Đăng! Đợi đã. Đỗ Hải Đăng! Chậm lại em. Trời tối...

Hùng Huỳnh cứ thế đuổi theo Hải Đăng. Phải vất vả lắm chân anh mới mới theo kịp khi cậu đứng lại trong một con ngõ nhỏ thiếu đèn.

– Doo...

– Đừng động vào em.

Hải Đăng hất mạnh cánh tay đang định chạm vào vai cậu. Hùng Huỳnh cố nắm lấy cổ tay, nén cơn đau lại. Anh biết em ấy đang rất giận. Hải Đăng năm 16 tuổi hay năm 26 tuổi đều như vậy. Dễ tức giận mà lại khó làm lành.

– Đăng à. Nghe anh nói được không?

Hùng Huỳnh cố gắng hết sức kiên nhẫn. Nhưng đáp lại anh là cơn thịnh nộ như sấm sét của cậu.

– Huỳnh Hoàng Hùng! Anh có thôi đi không? Sao anh cứ như vậy? Cứ như thế... cứ như thế...

Hải Đăng dường như cũng bất lực với chính mình, muốn nói gì đó nhưng lại không tài nào thốt ra được.

Hùng Huỳnh hít một hơi thật sâu lấy bình tĩnh rồi kiên định đề nghị.

– Em bình tĩnh này. Chúng ta đồng ý nhé. Em hỏi những gì em muốn biết. Anh sẽ trả lời tất cả. Được không?

Hải Đăng định quát lên, nhưng nhìn ánh mắt kia, nơi nào đó trong lòng cậu lại trở nên dịu lại. Cậu thất vọng ngồi bệt xuống đường. Tựa lưng vào bức tường bên cạnh, cậu ngước nhìn anh. Ánh đèn mờ mịt phía sau chẳng giúp cậu nhìn thấy gì ngoài một thân hình nhỏ bé như thể chỉ cần ôm một cái, liền vừa vặn trong vòng tay.

– Anh với Dương thật ra là như thế nào?

Hùng Huỳnh cũng đã lường trước điều này, không vội vã trả lời mà bình tĩnh suy nghĩ giây lát mới ngồi xuống cách cậu một đoạn, chậm rãi lên tiếng.

– Bọn anh bắt đầu hẹn hò từ tháng trước. Cũng không phải đột nhiên quyết định. Có lẽ bên nhau lâu thì nảy sinh tình cảm. Trước giờ anh ấy cũng đối với anh rất tốt, em biết đấy. Đăng Dương muốn anh cho anh ấy cơ hội. Đã rất lâu anh chưa hẹn hò với ai rồi. Anh cũng muốn thử...

– Thử? – Hải Đăng cáu gắt quay sang phía Hùng Huỳnh – Chuyện tình cảm mà anh mang ra thử à? Chỉ thử mà anh và anh ấy như thế à?

– Đăng. Chỉ là một nụ hôn thôi mà. Chúng ta đâu còn là trẻ con nữa.

– Anh...

Hải Đăng định gắt lên gì đó nhưng rồi lại nén xuống. Cậu không hé răng thêm một lời. Nhưng chắc chắn, Hải Đăng sẽ không bao giờ quên lời này. Thấy cậu mãi không nói gì, Hùng Huỳnh đành lên tiếng.

– Anh biết đây không phải điều làm em tức giận nhất. Hỏi đi. Anh sẽ trả lời thật mà.

Hải Đăng nhìn Hùng Huỳnh. Coi như anh hiểu cậu đi. Khiến cậu tức giận cũng không chỉ chuyện này. Giọng Hải Đăng trở nên trầm xuống.

– Anh thích đàn ông sao? Từ khi nào? Sao anh lại giấu em? – có gì đó nghẹn lại trong cuống họng cậu – Sao anh không nói gì với em? Nếu hôm nay không là tận mắt thấy, có phải anh sẽ không bao giờ kể ra?... Là do em không đáng tin đúng không?

• doogem ver • wish you loved meNơi câu chuyện tồn tại. Hãy khám phá bây giờ