Thật ra bản thân Hoàng Tử Thao là một đứa trẻ rất biết điều, đặc biệt luôn nghe theo lời anh nó nhưng không hiểu sao nó vẫn cứ nuôi hi vọng sẽ được gặp lại ân nhân của nó để nói một lời cảm ơn chân thành, thế nên đó là lí do nó mở cửa lên sân thượng lúc này. Dù biết hôm đó chỉ là tình cờ nhưng biết làm sao được, chẳng lẽ bảo nó đến khu đại học tìm sao? Kết quả chưa gặp được ân nhân đã bị anh trai nó phát hiện rồi. Thở dài ão não, nó ngó quanh sân thượng, nhưng chẳng có ai, bỗng nhiên trước mắt nó tối sầm và sao đó là một khuôn mặt siêu cấp đẹp trai phóng to đang cười toe tét với nó, nó ngã ngửa nhưng cố gắng lấy lại chút bình tĩnh.
- Chào buổi sáng, Phác Xán Liệt ca, em cố tình đến đây tìm anh là mong có cơ hội để cảm ơn anh một cách đàng hoàng... một lần nữa cảm ơn anh hôm đó đã cứu em.- nó nhắm mắt nói một lèo , gập người rồi bỏ đi. Phác Xán Liệt dường như vẫn chưa kịp tiêu hóa hành động vừa rồi của nó, đợi đến khi nó gần khuất dạng anh mới chạy tới ngăn cản
- Nhóc.. cảm ơn gì không có chút chân thành nào hết vậy, anh đây không chấp nhận
- Thế.. thế... thì..thì...phải làm sao anh mới chấp nhận- nó ấp úng rồi, khó khăn lắm mới nói được những lời kia giờ lại bị bắt bẽ
- Tham gia câu lạc bộ của anh đi, anh sẽ xem nó như một lời cảm ơn chân thành..không được từ chối, có chuyện gì cứ hỏi Bạch Bạch, anh đi đây- nói xong anh lại một màng cũ phi thân từ sân thượng xuống khiến nó sợ hãi chạy theo, sau khi thấy anh từ nhánh cây tiếp đất an tàn nó mới hết lo sợ, thế nhưng anh lại ngước lên nhìn nó sau đó . Vâng sau đó Hoàng Tử Thao chính thức bị hạ nốc ao vì cú nháy mắt hết sức quyến rũ của Phác Xán Liệt. Cả ngày hôm đó hồn nó cứ thả đi đâu đâu, báo hại Bạch Hiền làm náo loạn cả buổi.
Ngô Diệc Phàm đang tự hỏi bản thân mình đang làm gì? Đang tức giận điều chi? Chỉ là một dòng tự bạch " Dường như mình biết yêu rồi" của ai kia. Ngô Diệc Phàm phát hiện tính hướng của Hoàng Tử Thao tất cả cũng nhờ vào hắn đã lang thang trong cái diễn đàn dành cho người đồng tính này, còn về chuyện vì sao thì sẽ đề cập sau vậy. Hôm đó hắn tình cờ phát hiện một dòng cảm xúc của một cái tên "Hoa Dại" điều khiến hắn chú ý đó là avatar của tài khoản ấy là những bông hoa dại mà Hoàng Tử Thao trồng kia
Trạng thái : Hôm nay hoa mình trồng đã nở hoa rồi...thật tốt , hi vọng cuộc sống của mình sẽ được như nó....
Ai đời lại đi trồng hoa dại, mà trùng hợp hôm nay vườn hoa nhỏ của nó cũng vừa nở hoa thế nên Ngô Diệc Phàm hắn mới biết được chuyện này. Từ đó hắn vẫn luôn dõi theo từng cập nhật của nó, và chính là ngày hôm nay, cái dòng chữ dường như mình biết yêu đã khiến hắn như phát điên. Bỏ cả buổi học chiều để chạy về nhà , hắn muốn gặp nó để hỏi cho ra lẽ thế nhưng nó hôm nay lại không về nhà.
Trời nhá nhem tối, tâm trạng hắn cũng bắt đầu tối theo, khi hắn mất hết kiên nhẫn đứng dạy toan đi tìm nó thì lúc đó nó cũng uể oải trở về nhà. Ngô Diệc Phàm tức giận xộc xộc tiến đến, đôi mắt hắn như hai ngọn lửa đỏ rực khiến nó cảm thấy run sợ. Biểu hiện của nó lại khiến hắn cảm tưởng nó vừa làm gì đó phản bội lại hắn, hắn đưa chân đạp ngã chiếc xe đạp của nó, Hoàng Tử Thao không hề lường trước được việc này, nó quáng tính đỡ lấy xe đạp thế nên bị ngã xỗng soài trên sân, cổ tay bị trầy đến ứa máu. Nó thật sự tức giận, dù biết anh nó ghét nó nhưng nó đã cố gắn như một người vô hình trước mặt hắn rồi..chẳng lẽ..chẳng lẽ anh nó đã biết được việc nó gặp Phác Xán Liệt sáng nay. Lồm cồm đứng dạy, nó bối rối
BẠN ĐANG ĐỌC
I Love My Brother
FanfictionRảnh rỗi nên đào hố, chẳng có gì cần nói trước cả, đọc thì biết----_-----
