》Taehyung à, một tháng qua em đã không nhìn thấy anh ở bất cứ đâu. Mặc dù thành phố này thật rộng lớn, nhưng em vẫn cố gắng đi đến tất cả những đoạn đường mà hai ta đã từng đi. Em đang bước trên con đường dẫn đến nhà anh, mà nhà em ở hướng ngược lại, sao em lại đến đây chứ? Bằng cách nào đó em mong em nhìn thấy anh, bằng cách nào đó em cũng không mong em gặp lại anh, vì nếu không chắc em không thể kiềm chế nổi bản thân em mất.《
Ca làm việc của bạn bắt đầu từ 10 rưỡi sáng. Bạn nhanh chóng mặc vào bộ đồng phục của quán Cafe, nó trông rất xấu, Taehyung từng bảo bạn mặc nó trông thật đáng yêu, một trong hàng nghìn những lời nói dối của anh.
Vẫn là một ngày bình thường như bao ngày khác, phục vụ, pha cafe, cắt bánh - khá là chán, nhưng mức lương cũng không quá tồi. Khi bạn đang cắt cái bánh có vị dâu tây thì Irene - đồng nghiệp của bạn gõ gõ vào vai bạn. Irene là một cô gái tốt, cô là một trong những người bạn thân của bạn, Irene đã từng mua chocolate và đồ ăn vặt cho bạn trong giai đoạn sau khi chia tay với Taehyung, Irene hiểu rõ về bạn và bạn rất quý cô ấy.
"Anh ta đang làm cái gì ở đây vậy?" Irene nói nhỏ.
"Ai cơ?", bạn xoay đầu lại, tầm mắt chuyển đến chỗ cửa ra vào.
Irene không nói gì nữa, vì bạn đã nhìn thấy người mà Irene vừa nhắc đến, là Taehyung. Anh ấy đang làm gì ở đây vậy? Taehyung biết rằng bạn làm việc ở đây nên khả năng hai bạn gặp phải nhau là rất lớn mà?
Taehyung nhìn đẹp trai hơn hồi trước, anh đã trưởng thành hơn. Trông như anh đang tìm ai đó. Không thể để Taehyung thấy bạn trong lúc này được, bạn xấu hơn sau khi chia tay anh, dạo này bạn còn không chịu ăn uống hẳn hoi nữa. Bạn trốn sau quầy thu ngân, Irene hơi nhướn mày lên khi nhìn thấy hành động của bạn.
"Phục vụ anh ấy đi, xin cậu đó", giọng bạn bé đến mức chính bạn cũng không thể nghe thấy.
Irene nhanh nhẹn lấy quyển menu, đi đến chỗ Taehyung. Họ nói gì đó, bạn chỉ loáng thoáng nghe thấy Irene nói với Taehyung là hôm nay bạn không đi làm. Bạn hơi nhoài người ra khỏi quầy thu ngân để nghe xem bọn họ nói chuyện gì. Bạn thấy Irene nói gì đó đại loại như "năm..thay đổi" và bạn đoán rằng sau 1 năm thì cửa hàng cũng phải thay đổi giờ làm việc. Taehyung dịch chuyển tầm mắt đến chỗ bạn, tim bạn như ngừng đập rồi anh lại quay sang chỗ khác.
"Này, sao lại ngồi dưới quầy thu ngân thế? Ra cắt bánh tiếp đi!", ông chủ đang đứng trước mặt bạn.
"Vâng em xin lỗi ạ", bạn cúi thấp đầu xuống, nhanh chóng lặng lẽ đi đến chỗ cắt bánh.
Điều đó đã làm anh chú ý đến bạn.
"Hey", giọng anh trầm xuống như trong giấc mơ đêm qua của bạn, nhưng lần này là ở đời thực.
Bạn ngẩng đầu lên, hai mắt nhìn nhau. Anh cười, bạn thất thần khi lại được nhìn ngắm nụ cười hình chữ nhật của anh, ánh mắt sáng ngời của anh, và đôi môi mềm mại của anh.
Mình thật thảm hại.
"Khi nào thì ca làm việc của cô ấy kết thúc?", anh nhìn sang chỗ bạn, hỏi Irene, vẫn tiếp tục nhe răng cười.
