Chap 12:Tìm kiếm(2)

3.3K 230 30
                                    

Xin lỗi mấy cậu vì tớ bận 1 số việc nên giờ này mới ra chap mới

Xin lỗi về sự chậm trễ này:(

Những dòng được đặc dấu(*) là Tiếng Anh nha^^

Vô truyện nào~~
--------------------------

Chốn phồn hoa nơi đây thật khiến con người ta thích thú. Xa hoa, lộng lẫy chính là điểm thu hút của Scotland. Có người nói nếu cùng người mình yêu thương đến tháp nước ước nguyện trước khi đồng hồ Big Bend chỉ điểm 12h là sẽ mãi mãi bên nhau dù cho có chuyện gì xảy ra. Mỗi con người mỗi tâm trạng, kẻ hạnh phúc, người cô độc. Không hiểu sao SoonYoung lại chọn nơi đây đầu tiên làm điểm đến, anh chỉ biết rằng nó rất đẹp, yên bình và hào nhoáng. Scotland rộng lớn thế này, biết tìm em ở đâu giữa hàng triệu con người nơi đây. SoonYoung không biết, chỉ là bây giờ hi vọng được gặp lại em dần mờ nhạt đi rồi. Có lẽ thực sự thời gian đã bào mòn lấy đi tâm trí của người khác rồi. 
Hôm nay là sinh nhật anh, cũng vào đúng ngày này 9 năm trước anh đã từng được đón sinh nhật với người anh yêu, được người ấy làm cho anh chiếc bánh kem đẹp nhất, được người đó tỉ mỉ làm riêng cho anh một món quà ..... ấy thế mà giờ đã không còn được như thế nữa rồi. Suốt 9 năm qua anh đều tự đón sinh nhật một mình, tự mình làm nên những chiếc bánh kem từ đơn giản đến phức tạp và cũng tự mình nấu lấy những món ăn mà mình thích. Bạn bè, đồng nghiệp trong ngày sinh nhật của anh đến chúc mừng cũng không thiếu, chỉ là anh vẫn cảm thấy cô đơn, trống rỗng.
Người ta nói khi cô đơn không phải dobên mình không có ai mà là vì người bên mình không phải là người trong lòng. 

- Chú ơi !!! (*)

- Huh ??? 

- Tặng chú !! (*)

Cô bé gái bán hoa xinh xắn đặt vào tay anh một đồng xu. SoonYoung mỉm cười nhìn đồng xu nhỏ trong lòng bàn tay , khẽ cúi người xoa lấy đầu cô bé 

- Cảm ơn !!!! (*)

- Chú hãy cầu nguyện đi , nếu chú thành tâm thì chú nhất định sẽ tìm đượcngười mà chú yêu thương (*)

- Sao cháu biết vậy cô bé ??? (*) 

- Vì cháu đã tìm được mẹ tại chính nơi này , cháu đã tìm mẹ rất nhiều nhưng không bao giờ có được tin tức gì cả cháu lại không có tiền để đăng tin tìm mẹ nên chỉ biết đến đây để cầu xin 
Chúa. Thật may là ngay sau đó cháu đã tìm được mẹ khi thấy bà cũng đangở đây để cầu nguyện (*) 

- Vậy....... chú phải làm thế nào ??? (*) 

Cô bé cầm lấy tay SoonYoung,chắp nó lại.

- Như thế này !!! Chú cầu nguyện và ném xuống hồ , cháu tin chú sẽ tìm được người đó. (*)

Nói rồi cô bé chạy về phía mẹ, nụ cười trên môi con bé chưa bao giờ tắt đi. Một đứa trẻ không bao giờ bỏ cuộc để tìm mẹ thì sao anh lại có thể bỏ cuộc được đây. Anh mỉm cười nhìn theo, vẫy tay chào tạm biệt. 

- Phải dùng cách này để gặp lại em thì anh điên quá rồi phải không??? 

Ném chiếc đồng xu xuống dưới nước sau khi đã ước nguyện. Nó mang theo cả nỗi buồn, khát khao và cả hi vọng của anh ở trong đó. Giá như ước mơ là sự thực. 

||Chuyển ver||(SoonHoon){Hoàn}Hôn nhân 100 ngàyNơi câu chuyện tồn tại. Hãy khám phá bây giờ