Tôi gặp Anh Người Yêu lần đầu từ lúc mười lăm tuổi, anh hai mươi lăm.
Tôi và anh gặp nhau trên sàn nhảy. Mồ hôi ướt át, lăn lộn trên sàn, thở hồng hộc. Nó như là làm tình sau khi đã trừ đi hết tất cả cái hay của việc làm tình.
Anh hành xử giống như thể có kẻ nào đó đi vào căn phòng trong anh và tắt đèn hết cảm xúc đi rồi, anh không cười, không mãnh liệt, nhưng mà tả cái không thì có quá nhiều cái không, nên tôi sẽ nói cái có, anh có yêu tôi. Anh là cả người sống với hai màu đen trắng, anh nói với tôi rằng "You are the one for me" (Với anh, em là người ấy) sau hai mươi tư giờ chúng tôi gặp mặt. Thế là chúng tôi là của nhau.
Ai cũng bảo, Anh Người Yêu chả liên quan gì đến tôi. Anh học kĩ sư, chỉ thích cuộc sống đơn giản, đi nhảy, ba mươi mốt tuổi nhưng cả đời mới chỉ có hai cô bạn gái. Anh có thể ăn một món mười năm liền, tiết kiệm và giản dị, và đi đâu cũng được mọi người yêu mến. Đi với anh về đến nhà rồi vẫn không thấy anh nói một câu nào, và yêu nhau năm năm chưa có buổi nào là hẹn hò ra hồn cả.
Tôi thấy buồn cười lắm, vì thật ra nhìn ở ngoài chúng tôi như nước với lửa thật, nhưng thực ra kết hợp sẽ ra được một nồi lẩu khá là ngon.
Chả ai biết chúng tôi bị OCD* giống nhau: Đi cầu thang thì phải đếm to ra xem đã đi được bao nhiêu bước, đèn phải bật tắt ba lần, đồ ăn trên đĩa không được chạm vào nhau. Chả ai biết chúng tôi không thèm xem phim, cứ thứ Sáu là lao vào nhảy với nhau xong đến sáng ngắm mặt trời mọc, ăn McDonald. Anh gọi burger phô mai, khoai tây chiên, kem, tôi thì uống một cốc cà phê đen đá không đường.
---------
OCD : Obsessive - Compulsive Disorder : rối loạn ám ảnh cưỡng chế.
---------
Khi chúng tôi nói chuyện với nhau, anh thường kể là anh ước gì cả thế giới này bị hủy diệt hết xong còn mỗi anh sống một mình, anh sẽ tha hồ có thời gian để nâng cấp bản thân. Tôi thì ước có siêu năng lực thay đổi hình hài, tôi sẽ là một người mới mỗi ngày, tôi là ai cũng được, thế thì vui biết mấy. Anh thì thấy là anh bây giờ không thể là anh được vì sống trong xã hội, tôi thì thấy tôi không thể sống thiếu xã hội nhưng tôi lại không thể sống khi là chính tôi. Cuối cùng chúng tôi đi đến kết luận là mỗi đứa sẽ được phóng lên một hành tinh khác nhau nhưng phải có wifi để tôi còn Skype với anh và chụp ảnh update cho mọi người.
Chúng tôi yêu nhau vì cả hai đứa đều thích ở một mình. Chúng tôi gặp nhau vài tháng một lần vì tôi hay đi du lịch quá, có thời gian ở chung với nhau thì cũng mỗi đứa một góc phòng, có khi cả ngày không nói với nhau câu nào. Cứ thế thôi, nhưng mà buổi tối vẫn trùm chăn đi ngủ thì chặt nhất quả đất, bật điều hoà chui vào chăn ấm mặc kệ mùa hè quanh năm réo ở ngoài.
Khi tôi bắt đầu vào cơn, kể chuyện sao trời, kể chuyện người ngoài hành tinh, nói rằng tôi tin con người bây giờ đều là người ngoài hành tinh cả, còn khủng long mới là dân địa cầu, rằng chúng ta là virus, Trái đất nóng lên là Trái đất đang bị sốt, rằng chúng ta có khi là bể cá của một ai đó thôi, vân vân và vân vân, thì anh lắng nghe, lắng nghe thật sự. Nghe với một gương mặt nghiêm túc như nghe bài giảng trên lớp. Anh nghiêng đầu nhìn tôi, không bao giờ cắt lời, không bao giờ thốt ra mấy câu kiểu "Ơ như nào" hay "Mày bị dở hơi à". Đó là ánh nhìn thật sự hiểu, và thật sự muốn lắng nghe. Nhưng khi tôi nói xong, có khi là một tiếng, có khi là hai, anh nhìn tôi thật lâu, thật sâu và nói : "Em ít đọc sách và ít xem phim viễn tưởng lại nhé."
BẠN ĐANG ĐỌC
Error 404 | Plaaastic | Full
Non-FictionCó một thứ mọi người rất hay hiểu nhầm về tôi : đấy là việc tôi ghét cuộc sống. Tôi ghét cuộc sống của tôi, đúng, nhưng tôi không ghét cuộc đời này, trái đất này, vũ trụ này. Tôi không có một niềm tin nào vào ngày mai của mình, nhưng tôi luôn tràn đ...
