Phần 4

179 3 0
                                        

Tôi không biết cái nào tệ hơn, không còn gì hay không là gì, nhưng mà những người không còn gì thì có khi vẫn sẽ cố để có gì đó,

Còn một khi họ đã cảm thấy họ không là gì, thì chỉ có tuột dốc đi xuống mà thôi!

--------------

Vẫn là câu chuyện 0 hoặc 100, tôi nghĩ thế. Tôi chỉ có hai trạng thái. Thế nên, khi tôi muốn hoà vào với mọi người, tôi muốn mọi người hiểu tôi, thường tôi rủ các bạn chơi chất kích thích cùng. Bạn xấu thật, rượu chè, cờ bạc, ma túy đủ cả. Vẫn là "nghiện trình bày" thôi, nhưng tất nhiên tôi chẳng bao giờ có thể bắt các bạn của tôi chịu khổ được, nên tôi chỉ biết cho các bạn vui hết cỡ.

Ai mà biết tôi sẽ biết tôi luôn là tâm điểm các cuộc vui. Tôi là pha trò, có tôi là cười cả đêm, bữa tiệc không bao giờ bắt đầu khi tôi chưa đến và tôi vui cực kì. Ai mà chơi với tôi sẽ hiểu, tôi chả chơi cái gì nếu tôi không chơi.

Điểm sáng duy nhất khi về đến Hà Nội, đấy là tôi đã có thêm hai người bạn vào số năm người bạn vốn có; hai cộng năm, thế là tôi có bảy người bạn. Khi tôi nói tôi chỉ có bảy người bạn, ý tôi chính xác là thế. Tôi không có bạn qua loa, tôi không có bạn biết biết, tôi chỉ có đúng ngần đấy người trong cuộc sống, không hơn không kém. Tôi mất thời giờ kết bạn quá, mất hai mươi mốt năm được ngần ấy người. 21 : 5 = hơn 4 năm để nói một câu xin chào. Thế nhưng hai đứa mới, chúng nó cũng là nghiện, và nghiện khi gặp nhau thì chỉ gặp nhau ở số 100, nên là chúng tôi hiểu nhau nhanh hơn 100 lần.

Hai người bạn mới này, tên là Bu và Tếu. Bạn của Tuấn Jun. Tuấn Jun quen hai người bạn này lâu lắm rồi, nhưng lo cho cô em nghiện, nhất quyết không giới thiệu vì sợ nghiện hơn. Nhưng mà đã cái tầm nghiện rồi thì... Đêm đêm rồi lại đêm đêm, chúng tôi chui vào căn phòng bịt kín cửa sổ, hút hết cả cây thuốc, và hiểu nhau, hiểu nhau, hiểu nhau.

Khi chúng tôi chơi kẹo, chúng tôi nói về cuộc đời. Khi chúng tôi sống ở đời, chúng tôi lại chỉ nói về kẹo. Nó hay, và nó dở, vì khi chúng tôi chơi kẹo và chúng tôi hiểu 100 là gì, chúng tôi có thể:

1. Nhận ra sáng hôm sau là mình có thể yêu cái thế giới này đến đâu, và yêu nó.

2. Nhận ra mình có khả năng yêu thế giới đến đâu, nhưng mình vẫn không thể yêu được.

Tôi luôn là phương án 2. Tôi buồn vì việc đó. Tôi bảo Bu và Tếu: "Em ơi chị buồn quá." Chúng nó bảo: "Chị ơi, chơi tí kẹo đêm nay nhé?"

Từ lúc tôi biết chất kích thích là gì, tôi đã bắt đầu có những đội bay. Bạn không thể chơi chất kích thích một mình, như là việc bạn không thể đi nhảy một mình. Bạn cần người hiểu bạn, để có thể tiến xa hơn với nhau. Những người bạn này có thể không phải là bạn bè bình thường, mà đơn thuần là những người bạn hợp để phê cùng. Ví dụ như bạn thích nói chuyện lúc đang phê, thì đội bay này cũng thích tâm sự. Ngần ấy năm chơi đồ, tôi đã đi qua khoảng hơn chục đội bay khác nhau. Lí do không phải là chơi không hợp nhau nữa, mà là sức khoẻ không cho phép, các bạn của tôi cứ rụng dần. Nào là bệnh tim, bệnh thận, bệnh gan, bệnh phổi... Tôi cứ thế lướt từ cuộc chơi này sang cuộc chơi khác, từ đội bay này đến đội bay khác, và chả có chuyện gì xảy ra với tôi cả. Chúng tôi bay cả đêm, sáng hôm sau các bạn đã nằm la liệt hết, tôi cứ thế đi mua đồ ăn sáng cho các bạn, về bón cho các bạn tận mồm, không ngủ, trang điểm và mặc quần áo đi chụp ảnh luôn, mặc cho hai mắt trợn ngược vì thuốc. Tôi đi làm về, các bạn vẫn đậu ở nhà tôi, tôi thay quần áo, dọn nhà, gọi các bạn dậy, rồi lại nằm xuống cho một đêm không ngủ được.

 Error 404 | Plaaastic | FullNơi câu chuyện tồn tại. Hãy khám phá bây giờ