Chuyện gì đến cũng phải đến, một ngày đẹp trời, tôi cắt đứt liên lạc với gia đình.
Sau khi ra viện, tôi trở về Việt Nam với một cảm giác thất bại đến cùng cực. Tôi hét lên với tất cả mọi người, tôi bảo là tôi muốn bỏ học, tôi không thể chịu được nữa, tôi không biết là tôi còn sống được bao lâu, thế thì cái bằng đại học để làm gì? Tôi cần được chữa bệnh, tôi cần được để yên, sự căng thẳng đang giết chết tôi. Tôi không muốn quay lại ngôi trường mà tôi chán ghét nó đến nỗi trong bốn năm liền, nơi tôi chỉ nhận diện các bạn học bằng cái gáy, đến lớp đầu tiên và ra về cuối cùng chỉ để không phải nói chuyện với ai. Nếu tôi nói chuyện với ai, tôi sợ tôi sẽ đánh nát đứa đấy ra mất, tôi cả ngày chỉ hình dung ra được cách giết tôi hoặc giết người xung quanh như thế nào.
Mẹ tôi nói: "Mất nhiều tiền lắm rồi, đi học nốt đi."
Tôi gọi Thảo, Thủy, Nam, Dương đến nhà để khóc với chúng nó, Mẹ tôi đuổi chúng nó về với lí do: " Bọn mày không xứng đáng chơi với con tao."
Bao nhiêu năm rồi, bao nhiêu năm rồi, không có một cái gì thay đổi. Đơn giản là nó chuyển từ dạng chó chết này sang dạng chó chết khác. Thế là tôi tự mua vé quay lại Singapore ngay hôm đó, cắt đứt mọi liên lạc với gia đình, đồng nghĩa với việc đang sống một cuộc sống được chu cấp đầy đủ, tôi tay trắng. Tất cả mọi thứ thay đổi chóng vánh giống như những quân bài domino, các sự việc cứ đổ ập xuống liên tục và đều đặn, y như thể tôi xếp đặt toàn bộ cuộc đời ra chỉ để búng nó xuống vậy.
*
Vào một ngày đẹp trời cuối năm 2013, tôi quyết định bắt đầu điều trị bulimia. Ngần ấy năm liền, bao nhiêu cơn đau, bao nhiêu lần nghĩ rằng mình không qua khỏi, tôi tảng lờ nó đi như lờ một bóng ma lang thang trong khoé mắt. Thế mà, đúng là giọt nước làm tràn ly, câu chuyện tôi bắt đầu nhập viện bắt đầu rất đơn giản: Trong một lần đi uống trà đá với Thảo, Thủy, Nam và Dương, tôi không thể ngồi trên cái ghế nhựa được vì mông quá đau. Xương hông không có gì để chống, chọc vào miếng nhựa cứng, tôi loay hoay, xoay đi xoay lại, và cái sự khó chịu đơn giản ấy làm tôi nhận ra tôi không còn khả năng làm cả những việc bình thường như uống trà đá nữa. Thế là ngay ngày đầu quay trở lại Singapore, tôi cắn răng lấy hết số tiền tiết kiệm ra để đi gặp bác sĩ.
Phòng bệnh rối loạn ăn uống cũng như trường quay một bộ phim hài. Toàn những em gái trẻ măng, người mỏng đến nỗi chỉ nhìn họ là bạn sẽ hiểu được nỗi đau, và hầu hết là bị bắt ép nhập viện do gia đình, bố mẹ. Các cô ngồi trong phòng, uống nước ừng ực, giấu cục nặng vào túi để cân. Chương trình chữa bệnh của viện là kê thuốc trầm cảm, khám bác sĩ tâm lí và cân hàng tuần, và các cô phải đạt chỉ tiêu tăng cân mỗi tuần theo như bác sĩ yêu cầu. Tôi đi vào khám, bác sĩ lôi cái đĩa đặt trên bàn, và hỏi tôi là em có biết khẩu phần ăn của một người bình thường trông như thế nào không? Tôi lắc đầu. Bác sĩ lắc đầu. Bác sĩ lôi ra những món đồ ăn bằng nhựa như đồ chơi đồ hàng trẻ con, đặt lên một cái đĩa: "Đây này, ngần này thịt, ngần này rau, ngần này cơm." Tôi nhìn và nghĩ, nó bằng khẩu phần tôi ăn trong cả tuần.
BẠN ĐANG ĐỌC
Error 404 | Plaaastic | Full
Non-FictionCó một thứ mọi người rất hay hiểu nhầm về tôi : đấy là việc tôi ghét cuộc sống. Tôi ghét cuộc sống của tôi, đúng, nhưng tôi không ghét cuộc đời này, trái đất này, vũ trụ này. Tôi không có một niềm tin nào vào ngày mai của mình, nhưng tôi luôn tràn đ...
